24.Cưng Chiều Thứ Phi Âm Độc 25.Cưng Chiều Vương Phi Chí Tôn 26.Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún 27.Cùng Quân Ca 28.Cùng Thú Triền Miên 29.Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán (Nữ Tướng Quân Đấu
Truyện Quân Sư Vương Phi của tác giả Tùy Phong Thanh đem lại cho ta nhiều cảm giác khác nhau: vừa lãng mạn ngôn tình cùng với đó là … CƯNG CHIỀU VƯƠNG PHI CHÍ TÔN . Tác giả: Meimei1410. Nàng, là đặc công ở hiện đại, xuyên không đến Lăng Nguyệt Quốc không tồn tại trong
Vương gia. Vương Dung đứng trong vườn hoa phía sau, lúc này người làm nữ vội vã chạy tới: "Đại tiểu thư, không xong, vừa rồi trong Vương cung người đến, chiều thư tứ hôn của quân vương đã hạ, quân vương muốn tứ hôn người cho Khải điện hạ làm Trắc phi.". Vương
Từ khi hai người kết hôn, hắn cưng cô như cưng trứng, nâng niu, chiều chuộng hết mực. Chỉ cần Mạn Nghiện khẽ nhíu mày một cái, Tôn Bách Thần liền sốt sắng cả lên, hai tai cụp xuống cúi đầu nhận lỗi với cô.
Cưng Chiều Vương Phi Chí Tôn Chương 41 /107 Khuôn mặt Lâm Thanh Hàm liền biến sắc, hơi có chút tức giận , nhưng vẫn cố áp chế xuống , cứng ngắc nở nụ cười, nói : " Mộc tiểu thư sao có thể nói như vậy , vì Hoàng thượng biểu diễn tài nghệ là phúc phận chúng ta a!"
25 Cưng Chiều Vương Phi Chí Tôn 26 Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún 27 Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh 28 Danh Môn Độc Sủng 29 Đạo Cô Vương Phi 30 Đệ Nhất Ác Phi 31 Đều Tại Vầng Trăng
Chương trước Chương tiếp. Chương 1083: Mị Thuật Mê Hoặc Nhân Tâm. Thượng Quan Khải cụp đầu, không dám phản bác, gã chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Phụ vương, chỉ có thể trách Hạ Tịch Quán quá có thủ đoạn, con không nghĩ tới con ả sẽ chạy trốn…". "Câm miệng!
IuZa. "Vương gia, vương phi bị người của thái hậu đưa vào cung rồi." Hỏa sốt ruột báo Dạ Vũ kích động đứng lên,"Cái gì?"Lăng Dạ Vũ vô cùng lo lắng cho an nguy của Ly Yên, lập tức phân phó "Nhanh, chuẩn bị xe ngựa, bổn vương muốn vào cung."~.~"Vương phi là người thông minh, ai gia hi vọng ngươi có thể nhường lại vị trí vương phi." Trong mắt thái hậu lóe ra tinh quang Yên hơi nhíu mày, nói "A...? Vì sao a? Ta cảm thấy hiện tại rất tốt."Mặc dù nàng không có ý nguyện làm Vũ vương phi, nhưng mà chọc tức thái hậu này thì cũng tốt hậu có chút hờn giận,lớn tiếng nói "Ngươi không cần rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, chỉ cần ngươi nhường lại vị trí vương phi, ai gia cam đoan ngươi có thể hưởng thụ cuộc sống vinh hoa phú quý suốt đời, như vậy cũng tốt hơn một ngày nào đó ngươi không còn được Vũ nhi sủng ái, một mình cô độc sống quãng đời còn lại tới chết."Ly Yên nhếch môi nở nụ cười châm chọc, trách móc nói "Vinh hoa phú quý? Chỉ sợ là vinh hoa phú quý của bà đi? Ngại quá, lời bà nói một chút ta cũng không hiếm lạ."Thái Hậu này dã tâm so với nam nhân còn lớn hơn!"Làm càn, thái hậu há lại để ngươi vũ nhục như vậy." Ma ma quát lớn Yên lạnh lùng liếc ma ma một cái, ma ma chỉ cảm thấy không rét mà run, sao ánh mắt nữ tử này lại rét lạnh như vậy? Dường như khí thế còn hơn thái hậu một bậc."Thái hậu nương nương, nếu ta không đáp ứng,bà cũng không cần phải đem ta diệt khẩu a?" Ly Yên khéo léo nói, nhưng khóe miệng lại nồng đậm trào hậu chăm chú nhìn, nữ tử này quá thông minh, không thể giữ lại."Vương phi, ngươi phải biết rằng, nam nhân đều là có mới nới cũ, nếu một nào đó ngươi già đi, Vũ nhi còn có thể thích ngươi sao?" Thái hậu từ từ phân tích nói, cố gắng "khuyên bảo" lạnh một tiếng, Ly Yên tự bưng ly trà lên uống một chút, rồi nói "Nếu ta nhường lại vị trí vương phi, thì thái hậu muốn để cho ai ngồi lên vị trí của ta a?"Bây giờ Thẩm Như cũng trở nên người không giống người quỷ không giống quỷ, căn bản không có mặt mũi ra ngoài gặp người, ngày ngày chỉ biết ở trong phòng hối hận, lấy nước mắt rửa mặt. "Quân cờ" như vậy,làm sao thái hậu có thể dùng?"Chuyện này cũng không nhọc đến ngươi lo lắng, ngươi chỉ cần nói đồng ý hay không đồng ý." Quân cờ của bà nhất định phải là người của bà, nếu không sẽ không bảo đảm được bất cứ chuyện gì."Đồng ý, thái hậu đã nói đến mức này, ta có thể không đồng ý sao?" Ly Yên cười yếu ớt, nàng vốn đã không thích làm vương phi, nếu thái hậu giúp nàng, nàng cũng theo ý của bà đi ta, cũng muốn nhìn xem rốt cuộc bà ta định giở trò hậu lập tức nở nụ cười, đầu lông mày lộ ra vẻ quyến rũ, mê hoặc người khác, không hổ là nữ nhân được tiên hoàng sủng ái nhất."Vương phi quả nhiên là người thông minh, yên tâm, ai gia sẽ không bạc đãi ngươi, ngày mai ta liền bảo hoàng thượng hạ chỉ cho hai người hoà ly."Vừa dứt lời, liền nghe thấy một tiếng gầm thét "Không được hoà ly."Lăng Dạ Vũ nhếch môi mỏng, vẻ mặt âm trầm bước vào, trên mặt so với đáy nồi còn đen hơn, giữa lông mày tràn đầy hờn không để ý đến thái hậu, trực tiếp đi về phía Ly Yên, ở bên tai nàng nhỏ giọng nói "Chúng ta trở về rồi nói.""Thái hậu, chúng ta còn có việc, trước cáo từ, còn về lời Tiểu Yên vừa nói, chỉ là nói giỡn chút thôi." Lăng Dạ Vũ chắp tay với thái hậu thấp giọng giải xong, không chờ thái hậu phản ứng, liền trực tiếp bế Ly Yên ra hậu trừng mắt nhìn bóng dáng của hắn, thật lâu sau, giọng nói âm trầm chậm rãi phun ra "Đi, đi Ngự Thư Phòng."Mộc Ly Yên đã đồng ý với bà sẽ hoà ly thì nhất định phải hòa ly, nàng không phải cái loại nữ tử lật lọng, hiện giờ nhìn thái độ của Lăng Dạ Vũ, chỉ sợ hắn là một bên tình nguyện, nữ tử này mặc dù xấu, nhưng khí chất trên người lại cực kỳ hấp dẫn người, có thể khiến cho Lăng Dạ Vũ ham mê nàng không có gì là qua là không rõ nữ tử này làm như vậy tới cùng có mục đích gì, đã gả cho Lăng Dạ Vũ, hiện tại lại muốn hoà ly. Mặc kệ như thế nào, chung quy vẫn có cảm giác ngày nào đó nữ tử này sẽ làm lỡ đại sự của bà, sau khi hoà ly tuyệt đối không giữ lại được."Nương nương, vì sao người muốn nàng đồng ý hoà ly? Mà lại không trực tiếp giết nàng?"Trên đường Đi Ngự Thư Phòng, ma ma nghi hoặc hỏi, nàng đã thay thái hậu xử lý rất nhiều chuyện như thê này rồi."Một ngày nàng còn chưa hoà ly, sẽ luôn ở vũ vương phủ, ai gia làm sao xuống tay đây?" Trong mắt Thái Hậu chợt lóe lên tàn nhẫn.[email protected]Lăng Dạ Vũ ôm Ly Yên rời khỏi hoàng cung, Ly Yên vẫn lẳng lặng nằm trong lòng hắn cũng không có nói nàng lên xe ngựa, Lăng Dạ Vũ hờn giận nhìn chằm chằm vào nàng hỏi "Vì sao nhất định phải hoà ly với ta?""Ở Vương phủ của ngươi sẽ không được tự do, hơn nữa ta, ta cũng không thích ngươi." Ly Yên lúng túng nói, nói đến nửa câu sau thì nàng có chút chột nhiên trên môi nàng bị phủ lên, trợn to mắt, bất khả tư nghị nhìn gương mặt phóng to trước mắt, mạnh mẽ muốn tránh ra, nhưng không có kết lâu sau, Lăng Dạ Vũ mới buông môi của nàng ra, khóe miệng dương lên một nụ cười yếu ớt, vô cùng mê hoặc."Còn nói không thích ta?""Ngươi hỗn đản." Ly Yên thở hổn hển trừng mắt mắng hắn."Uh`m! Ta hỗn đản."Lăng Dạ Vũ nở nụ cười tươi như ánh mặt trời, ngược lại tăng thêm một phần sức quyến Yên thấy vậy, cũng không phản bác được gì nữa, thở phì phì "Hừ" một tiếng."Tiểu Yên, nàng chán ghét ta như vậy sao?" Lăng Dạ Vũ bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, ủy khuất nói."Ta không có." Ly Yên mạnh miệng Dạ Vũ nghe vậy, nhíu mày hỏi "Thật không?"Ly Yên gật đầu như gà mổ thóc, khiến Lăng Dạ Vũ cười không Dạ Vũ giống như vô cùng trịnh trọng gật gật đầu, nói "Ừ, ta biết, nàng thích ta.""Ngươi.... " Ly Yên vừa định phản bác thì xe ngựa đã ngừng lại, hừ lạnh một tiếng, liền nhảy xuống xe ngựa, bên tai vẫn truyền đến lời nói lo lắng của Lăng Dạ Vũ, "Cẩn thận một chút.""Yên nhi, muội làm sao vậy? Sao lại tức giận?" Mộc Hi Ngôn chậm rãi đi tới, lên tiếng hỏi."Ca? Sao huynh lại ở đây?" Nhìn thấy hắn xuất hiện tại cửa Vũ vương phủ, Ly Yên không khỏi nghi hoặc hỏi."Huynh đến thăm muội." mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn chung quanh, giống như đang tìm cái gì thế, Ly Yên liền đoán được, cười nói "Tìm sư tỷ chứ gì?"Mộc Hi Ngôn khô khốc cười cười, "Làm sao có thể, ta chính là đến thăm muội muội thân yêu a."Phượng mi nhíu lại, Ly Yên rõ ràng không tin, nói "A...? Phải không?""Ừ." Mộc Hi Ngôn mạnh mẽ gật thật hôm nay hắn cũng không biết vì sao mình lại đi đến Vũ Vương phủ, chỉ là có cảm giác giống như có cái gì đó trong đầu đang thúc đẩy hắn đi đến nơi này."Ngôn đến đây?" Tiếng nói gợi cảm mà trầm thấp của Lăng Dạ Vũ truyền thấy hắn, Ly Yên liền nghĩ đến nụ hôn vừa rồi, vội vàng lôi kéo Mộc Hi Ngôn đi vào Yên Huân Các của mình."Yên nhi, muội làm sao vậy?" Mộc Hi Ngôn nhíu mày hỏi."Không có gì a! Ca, muội nói cho huynh a...! Huynh tới chậm, sư tỷ đã đi rồi." Ly Yên thở dài sâu xa mặt Mộc Hi Ngôn liền hiện vẻ thất vọng, lập tức giật giật khóe miệng nói, "Huynh là đến thăm muội, tới đây, nói cho ca biết, muội ở đây có tốt không?"Ly Yên bất đắc dĩ lắc đầu, vị ca ca này chính là vịt chết còn cứng mỏ."Lão Đại, ngươi rốt cục cũng trở lại, làm chúng ta lo lắng muốn chết."Chưa thấy bóng dáng, đã nghe thấy tiếng nói. Đột nhiên, Nhược Phong, Nhược Vũ xuất hiện tại cửa, hai người vui sướng chạy về phía Ly Yên.
Cùng đọc truyện Cưng Chiều Vương Phi Chí Tôn của tác giả Mộc Âm Vũ tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngocquynh520Editor MiuLinh, Cẩm Băng Đơn, ~ mèo xinh~, August97, Cánh Cụt RiijoNàng, là đặc công ở hiện đại, xuyên không đến Lăng Nguyệt Quốc không tồn tại trong lịch sử, trở thành thiên kim tiểu thư Tả Thừa Tướng. Người đời chỉ biết nàng là một xấu nữ không biết nàng chính là Lưu Ly công tử thần bí trên giang hồ, cũng là sư phụ của Vân Mặc thần y vang danh thiên hạ, nàng không muốn người ta biết mình mạnh mẽ. Mãi đến khi gặp hắn, tình yêu của nàng mới bắt là Vương gia Lăng Nguyệt quốc, luôn mang vẻ mặt lạnh lùng gặp người, cũng không gần nữ sắc, Bởi vì hoàng huynh hạ thánh chỉ muốn hắn lấy nữ nhi Tả Thừa Tướng làm vợ. Từ đó con đường sủng thê của hắn chính thức bắt cường nữ cường, không ngược, một chút cũng không ngược, Tiểu Tam gì gì đó đều là vật hi sinh
Đánh giá từ 136 lượt Truyện Cưng Chiều Vương Phi Chí Tôn là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, câu chuyện tình yêu với những tình tiết vượt thòi gian, không gian khiến người người phải day dứt không yên. Đâu đó trong truyện xuyên không này mang theo hơi thở nồng ấm đầy yêu thương nhưng cũng lại có chút khó chịu, mông lung, có lẽ yêu thương tất cả nằm ở sợi dây định mệnh là một truyện với mô típ nam cường nữ cường, không ngược, một chút cũng không ngược, Tiểu Tam gì gì đó đều là vật hi là đặc công ở hiện đại, xuyên không đến Lăng Nguyệt Quốc không có tồn tại trong lịch sử, trở thành thiên kim tiểu thư Tả Thừa Tướng. Người đời chỉ biết nàng là một xấu nữ chứ không biết nàng chính là Lưu Ly công tử thần bí trên giang hồ, cũng là sư phụ của Vân Mặc thần y vang danh thiên hạ, nàng không muốn người biết mình mạnh mẽ. Mãi đến khi gặp hắn, tình yêu của nàng mới bắt là Vương gia Lăng Nguyệt quốc, luôn mang vẻ mặt lạnh lùng gặp người, cũng không gần nữ sắc, bởi vì hoàng huynh hạ thánh chỉ muốn hắn thú nữ nhi Tả Thừa Tướng làm vợ. Từ đó con đường sủng thê của hắn chính thức bắt truyện để cùng đồng hành với yêu thương với những gì tưởng chừng là không thể xảy ra đối với cuộc sống lệ thường này. Liệu đến cuối cùng tất cả sẽ được gói gon lại trong tình yêu mỹ mãn, thăng hoa hay chỉ là những ảo tưởng rồi lại chia xa. Mời bạn đi tìm câu trả lời và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Cổ Thi Diễm Hậu, Thứ Nữ Công Lược,...
"Ngưng phi nương nương, đây là thuốc Ngự Thiện Phòng chuẩn bị cho người, người uống nhanh thôi." Sáng sớm, một đại cung nữ cùng một tiểu cung nữ cầm theo một cái hộp đựng thức ăn đi đến lãnh cung của Mộc Vi Ngưng. Sau đó từ trong hộp đựng thức ăn mang ra một chén thuốc màu đen, đặt ở trước mặt Vi Ngưng nhìn bát thuốc đen nhánh trước mắt, liền cảm thấy ghê tởm, nàng ngẩng đầu lên nhìn đại cung nữ cung nữ kia vênh váo đứng một chỗ, thấy Mộc Vi Ngưng không có bất kì động tác nào, cũng không chút khách khí nói "Ngưng phi nương nương, uống nhanh thôi, nếu thuốc nguội uống vào sẽ không tốt a."Tuyết đứng ở sau lưng Mộc Vi Ngưng nhìn vẻ mặt cao ngạo của đại cung nữ kia, nàng hận không thể xông lên tát cho ả mấy bạt tay, nhưng mà bây giờ nàng chỉ có thể nhịn. Đại cung nữ và tiểu cung nữ phía sau liếc mắt nhìn nhau, tiểu cung nữ liền gật đầu. Lúc này Tuyết mới đi lên phía trước, bưng chén thuốc kia lên, đưa tới trước mặt Mộc Vi Mộc Vi Ngưng run rẩy vươn tay, nhưng không có đón lấy chén thuốc kia, đại cung nữ kia lại lên tiếng nói "Ngưng phi nương nương, đây chính là Ngự Thiện Phòng hầm hai canh giờ mới làm xong, người cũng đừng lãng phí a." lúc đại cung nữ nói đến mấy chữ Ngưng phi nương nương ’ cùng Uyển Phi nương nương ’ thì cố ý nhấn mạnh. khúc nào v? khó hiểu qá = ="Mộc Vi Ngưng run rẩy nhận lấy chén thuốc từ trong tay Tuyết, chất lỏng đen nhánh trong bát dao động, nổi lên từng tầng gợn sóng."Ngưng phi nương nương uống nhanh đi, bằng không nô tỳ cũng không thể báo cáo việc đã làm xong, chẳng lẽ Ngưng phi nương nương muốn để nô tỳ đến giúp người uống sao?" Nhìn Mộc Vi Ngưng đem bát đưa đến bên miệng nhưng không có uống hết, đại cung nữ kia lại nhịn không được mở Vi Ngưng nhớ đến cảnh tượng ở cửa Ngự Thư Phòng, vừa nhắm mắt, một hơi uống cạn thuốc trong bát, trong miệng liền tràn ngập mùi vị chua xót, không biết đó là vị của thuốc hay là vị trong lòng nàng, có lẽ là của cả hai đi......"Ngưng phi nương nương người nghỉ ngơi cho tốt, trước hết nô tỳ xin cáo lui." Nhìn cái bát rỗng tuếch trong tay Mộc Vi Ngưng, khóe miệng đại cung nữ liền gợi lên tươi cười, nói xong liền xoay người đi ra nhìn Mộc Vi Ngưng, trong lòng cực kì không đành lòng. Quay đầu liếc mắt với tiểu cung nữ kia một cái, nhẹ nhàng gật gật đầu với nàng ta, tiểu cung nữ mới xoay người đuổi theo đại cung nữ kia, Lăng Dạ Trần đang ở Ngự Thư Phòng phê tấu chương, đột nhiên có người tới bẩm báo nói có cung nữ tặng chén thuốc đến lãnh cung. Trong lòng hắn kinh hoảng, tiện tay bỏ bút xuống, liền xông ra ngoài, chạy về phía lãnh cung của Mộc Vi NgưngDọc theo đường đi, càng đến gần phòng Mộc Vi Ngưng, trong lòng Lăng Dạ Trần lại càng hoang mang, giống như có cái gì đó sắp rời khỏi hắn, bước chân cũng càng lúc càng Lăng Dạ Trần đến cửa phòng của Mộc Vi Ngưng, chỉ thấy một cung nữ đang ghé mặt vào trên người đang nằm, khóc rống lên. Tim Lăng Dạ Trần liền run lên, chợt dừng chân rồi từng bước một đi tới. Không, Sẽ không...... Ngưng nhi, nàng sẽ không rời khỏi ta, nàng sẽ không......Sau khi cung nữ kia rời khỏi không lâu khóe miệng Mộc Vi Ngưng liền chảy ra máu đen, nàng còn chưa kịp nói gì thì đã gục xuống. Tuyết nhìn thấy, vừa định chuyển thân thể Mộc Vi Ngưng lên trên giường để cho nàng thoải mái một chút, thì nghe thấy một trận tiếng bước chân dồn dập, vì thế lập tức để Mộc Vi Ngưng xuống, sau đó ghé vào trên người nàng khóc lên, một bên lấy tay bấu vào đùi của chính mình, để chảy thật nhiều nước mắt."Tham kiến hoàng thượng." Đột nhiên cảm giác trước mắt tối sầm lại, Tuyết ngẩng đầu nhìn ra ngưỡng cửa, thì thấy là Lăng Dạ Trần đang đến đây, vội vàng đứng lên hành lễ, mặc dù nàng đã sớm biết là hắn sẽ đến Dạ Trần giống như không trông thấy nàng, cứ nhìn chằm chằm vào thi thể Mộc Vi Ngưng ngã trên bàn, từng bước một đi tới."Ngưng nhi......" Nhìn thân hình quen thuộc kia, rốt cuộc Lăng Dạ Trần cũng không lừa được chính mình, rằng đó chỉ là cung nữ thế thân."Hoàng thượng, Ngưng phi nương nương, nàng đi." Tuyết vừa khóc, vừa nói với Lăng Dạ Trần. Bàn tay dưới ống tay áo cũng nắm thật chặt, đối với nàng việc này thật sự là quá gian nan, diễn trò còn phải cố sức như vậy. Lần này trở về nàng nhất định phải nói với lão Đại từ nay về sau đừng cho nàng làm loại công việc như vậy Dạ Trần giống như không có nghe thấy Tuyết nói, chỉ là đi tới, ôm lấy thân thể Mộc Vi Ngưng, sau đó vùi đầu ở cổ nàng, qua một lúc lâu sau, Tuyết phát hiện thân thể Lăng Dạ Trần bắt đầu run rẩy Phủ Thừa Tướng, lúc Ly Yên vừa nghe có người trong cung đến báo Mộc Vi Ngưng đã đi, lập tức chạy đến lãnh cung nơi Mộc Vi Ngưng đang ở, tuy nàng đã sớm biết nội tình, nhưng mà diễn trò thì vẫn phải diễn, hơn nữa nàng cũng không thể để cho Uyển Phi kia được vừa sáng thì Lăng Dạ Vũ đã đến phủ Thừa Tướng rồi, lúc nhận được tin này hắn cũng theo Ly Yên vào Yên chạy đến vừa thấy thi thể của Mộc Vi Ngưng, lập tức vọt tới, ôm lấy thân thể Mộc Vi Ngưng khóc rống lên "Tỷ tỷ, sao tỷ cứ như vậy mà đi a?"Mà Lăng Dạ Trần bị Ly Yên đẩy qua một bên thì giống như một kẻ mất hồn cứ đứng im một chỗ, hốc mắt hắn có chút phiếm Dạ Vũ đi đến bên người Ly Yên, ôm lấy nàng an ủi nói "Được, Tiểu Yên, nàng đừng khóc, tỷ tỷ nàng thấy nàng như vậy nhất định sẽ không vui. Việc cấp bách, là phải tra ra ai là người hại chết tỷ tỷ nàng."Lăng Dạ Vũ đỡ Ly Yên đứng dậy, để nàng tựa vào trong lòng mình, Ly Yên nhỏ giọng khóc nức nở nói "Trước giờ ở trong cung tỷ tỷ không có kẻ thù, ngoại trừ, mấy hôm trước, ta có nghe tỷ tỷ nói tỷ ấy cùng Uyển Phi đã xảy ra chút tranh cãi."Ly Yên làm như vô ý nói ra những lời này, trong lòng lại cười lạnh, Uyển Phi, là ngươi tự tạo nghiệt đừng trách Dạ Trần nghe thấy Ly Yên nói, lập tức hồi thần lại, đôi mắt đen tràn ngập lửa giận, liền hô với người ngoài cửa "Người tới, mang Uyển Phi qua đây cho trẫm.""Uyển Phi nương nương, hoàng thượng mời ngươi đi lãnh cung một chuyến." Thái giám được phái tới dẫn người đi đến, lúc vào cung điện của Uyển Phi thì thấy ả đang ngồi ở trước bàn."Công công, chẳng biết hoàng thượng thỉnh bản cung qua là có chuyện gì?" Uyển Phi đứng dậy đi lên phía trước, từ trên cổ tay gỡ xuống một cái vòng ngọc đưa tới, bất quá công công kia không có nhận lấy, chỉ là đưa tay chỉ về hướng cửa làm một tư thế mời "Uyển Phi nương nương, thỉnh đi, hoàng thượng còn đang ở lãnh cung chờ nương nương a?" Hắn cũng không dám nhận lấy cái gì từ nàng ta, rõ ràng là hoàng thượng đang hoài nghi Uyển Phi nương nương hạ độc hại chết Ngưng phi nương nương, lúc này mà cùng nàng dính dáng, không phải muốn chết sao? Hắn còn muốn sống thêm vài năm a."Nương nương?" Cung nữ bên người Uyển Phi nghe thấy thái giám nói liền hoảng sợ, thấp giọng hô bên người Uyển Phi."Không có việc gì, sẽ không tra ra được chúng ta." Uyển Phi nói như vậy là để an ủi cung nữ bên người đồng thời cũng là đang trấn an nỗi sợ trong lòng ả, nhẹ nhàng bước ra ngoài, thái giám kia liền đi sau nàng."Hoàng thượng, Uyển Phi nương nương đến đây." Thái dám dẫn Uyển Phi đến, sau đó bẩm báo với Lăng Dạ Trần."Hoàng thượng, người tìm nô tì tới có chuyện gì ạ?" Uyển Phi thấy Lăng Dạ Trần, lập tức đến gần hắn, bất quá Lăng Dạ Trần lại đẩy nàng thể Mộc Vi Ngưng đã được chuyển đến trên giường, Lăng Dạ Trần ngồi ở trước bàn, nhìn Uyển Phi, lửa giận tăng vọt, lạnh lùng nói "Là ngươi hạ độc hại chết Ngưng nhi?""Hoàng thượng, nô tì oan uổng a." Uyển Phi lập tức phản bác, một bộ dạng điềm đạm đáng Phi vừa mới nói xong, liền có một thái giám cầm trong tay một vật gì đó, còn dẫn theo tiểu cung nữ lúc sáng đến."Hoàng thượng, đây là tìm được ở trong cung Uyển Phi nương nương." Thái giám đem vật ở trên tay trình lên."Hoàng thượng, nô tài phát hiện tiểu cung nữ này ở ngoài cung của Uyển Phi nương nương ,thấy nàng ta lén lút liền đem đến đây." Sau khi trình đồ vật lên, thái giám kia liền chỉ vào tiểu cung nữ nói."Hoàng thượng tha mạng a." Lăng Dạ Trần vừa nhìn đến tiểu cung nữ kia, nàng ta liền lập tức quỳ xuống."Nói ra hết những gì ngươi biết, trẫm sẽ tha cho ngươi con đường sống." Vừa nói, ánh mắt sắc bén của Lăng Dạ Trần vừa bắn thẳng về phía Uyển Phi."Buổi sáng Uyển Phi nương nương sai nô tỳ đi tặng chén thuốc cho Ngưng phi nương nương, nói là để cho Ngưng phi nương nương bồi bổ thân thể. Nô tỳ không biết trong thuốc kia có độc, hoàng thượng tha mạng a.""Ngươi còn muốn nói cái gì? Người tới, Uyển Phi ghen tị, tâm ngoan thủ lạt, đặc biệt ban thưởng cực hình." Lăng Dạ Trần nghe tiểu cung nữ nói xong, ánh mắt rét lạnh bắn thẳng về phía Uyển Phi."Không cần, không cần, các ngươi không được chạm vào ta." Rất nhanh hai người thị vệ liền tiến vào, kéo Uyển Phi đi ra ngoài cửa."Hoàng thượng, nô tì hoài long chủng, ngươi không thể giết nô tì." Dưới tình thế cấp bách, Uyển Phi đột nhiên hét lên, nghe nói như thế, hai thị vệ cũng không dám cưỡng ép ả."Khoan đã, ngươi nói cái gì?" Lăng Dạ Trần nhìn bụng Uyển Phi, nói."Hoàng thượng, nô tì hoài long chủng, ngươi không thể giết nô tì a." Thấy Lăng Dạ Trần do dự, Uyển Phi tiếp tục hô to.“Đày Uyển phi vào lãnh cung." Lăng Dạ Trần nhíu mày nghĩ đến hài tử, tuy là ngoài ý muốn nhưng mà hắn cũng không đành lòng, liền nói sang chuyện khác.
Lăng Dạ Trần cười khổ một cái, nhìn qua Ly Yên, sau đó nói với Lăng Dạ Vũ nói "Hảo hảo mà quý trọng."Nói xong, hắn chậm rãi đi ra ngoài, thân hình liêu xiêu, bóng lưng có vẻ cô hắn sai, bây giờ hối hận cũng vô dụng, chỉ hy vọng hoàng đệ có thể hảo hảo mà quý trọng, đừng để lỡ mất như hắn, dâng nữ nhân mình yêu thương cho người ta."Vũ, có phải ta nói hơi quá rồi không?" Ly Yên có chút hối hận nhìn Lăng Dạ Vũ, nếu là trước kia tuyệt đối Ly Yên sẽ không nói ra nói như vậy, nhưng mà từ khi mang thai, thật sự trở nên xúc động rất nhiều, liền ngay cả tâm cũng dễ dàng mềm ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ Đôn"Không đâu, lời nàng nói là thật, hoàng huynh nên tiếp nhận sự thật này." Lăng Dạ Vũ ôm vai Ly Yên, con ngươi thâm thúy nhìn về phía Lăng Dạ Trần, trong lòng tự nhủ, đệ sẽ hảo hảo quý mà trọng."Chúng ta trở về ngủ thôi." Lăng Dạ Vũ sủng nịch nhìn Ly Yên, giọng nói êm dịu nhẹ nhàng vang Yên cười gật đầu, sau đó Lăng Dạ Vũ bế nàng lên, về Yên Huân ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ ĐônLúc nửa đêm, bên ngoài yên tĩnh, chỉ có âm thanh của gió thổi lay động, ánh trăng chiếu xuống, mát mẻ thanh Yên đang ngủ ở trên giường bỗng dưng mở mắt, mím môi nhìn khuôn mặt đang ngủ của Lăng Dạ Vũ, vui vẻ cười cười, lập tức rón ra rón rén rời giường lén lút chuồn đi."Nàng muốn đi đâu?" Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý ĐônBỗng dưng có một thanh âm từ tính vang lên, thân mình Ly Yên liền cứng đờ, xoay người nhìn khuôn mặt âm trầm của Lăng Dạ Vũ, ngượng ngùng cười, nói "Ta đi nhà xí."Ly Yên luống cuống, nhưng mà ngay sau đó sắc mặt Lăng Dạ Vũ càng đen thêm, cất giọng ấm áp nói "Ta đi cùng nàng.""Không cần, tự ta có thể đi." Ly Yên vội vàng khoát tay nói."Không cần xấu hổ, chẳng phải chỗ kia ta cũng đã xem qua rồi sao." Lăng Dạ Vũ bỗng nhiên cười tà mị, nheo mày vậy, mặt Ly Yên liền hồng cả lên " Đột nhiên ta không muốn đi nữa, chúng ta đi ngủ đi!""Hửm? Không nên nhịn, ta ôm nàng đi."Lăng Dạ Vũ chuẩn bị bế Ly Yên lên, Ly Yên rốt cục đầu hàng, "Chúng ta không đi nữa, ta sai lầm rồi được chưa?"Cũng chỉ có ở trước mặt Lăng Dạ Vũ, nàng mới lộ ra tính cách của một tiểu nữ tử."Hả? Nàng nói nàng sai, sai ở chỗ nào?" Lăng Dạ Vũ nhíu mày nhìn Ly đàn ✪ Lê ✪ Quý ĐônLy Yên bĩu môi, nhỏ giọng nói "Ta không nên gạt ngươi đi ra ngoài."Lăng Dạ Vũ nhìn nàng thật sâu, rồi sau đó than thở nhẹ một tiếng, "Tiểu Yên, bây giờ nàng đang có thai, đừng bận tâm tâm, mọi chuyện cứ để ta giải quyết được không?"Lăng Dạ Vũ đã sớm biết nàng sẽ không chịu an phận, hôm nay nghe thấy Nhược Phong bẩm báo mỗi lần theo dõi đám quan viên đều bị cắt đuôi, là hắn biết tiểu Yên nhất định sẽ tự mình đi theo dõi. ๖ۣۜDiễn - đàn - Lê - ๖ۣۜQuý - ĐônLy Yên chu đôi môi đỏ mọng, có chút ủy khuất nói "Ta chỉ là muốn cùng ngươi gánh vác.""Chờ nàng sinh con ra rồi nói tiếp. Bây giờ đừng để ta lo lắng cho nàng." Lăng Dạ Vũ ôn nhu dỗ dành nói, đợi đến lúc nàng sinh con ra, nàng sẽ dành toàn bộ thời gian và sức lực cho chúng, việc khác cứ để hắn gánh vác là tốt Yên di dự một lát, nói "Chúng ta ngủ đi!"Lăng Dạ Vũ khẽ cười một tiếng, vòng tay qua eo Ly Yên bế nàng lên giường, nàng như vậy xem như là đã đồng ý rồi nhé!Ly Yên chỉ quan tâm Lăng Dạ Vũ, nàng không muốn hắn lo lắng cho nàng, cho nên bây giờ nàng chỉ có thể ngoan ngoãn mà - đàn - Lê - ๖ۣۜQuý - ĐônNgày hôm sau bên ngoài lại truyền ra lời đồn đãi, hoàng thượng và Vũ vương gia không phải là con ruột của tiên hoàng, mà là dã chủng của Tuyên hoàng hậu cùng nam tử khác, không phải là huyết mạch chính hoàng hậu là mẹ ruột của hai người Lăng Dạ Vũ và Lăng Dạ Trần, bởi vì bị hãm hại nên chết oan đồn dãi vừa tung ra, trong triều dậy sóng, các quan viên nhốn nháo yêu cầu Lăng Dạ Trần đưa ra lời giải thích."Hoang đường, lời đồn sao có thể tin." Lăng Dạ Trần tức giận nói, trong lòng dấy lên ngọn lửa hừng - đàn - Lê - Quý - Đôn"Đúng đấy, hoàng huynh làm sao không phải là con đẻ của phụ hoàng chứ." Lăng Dạ Phong lên tiếng nói, không hề tin chuyện này, giữa lông mày hơi có chút tức người Lăng Dạ Vũ cũng tản ra hàn khí, lạnh như băng đến mức sắp đông cứng người bên cạnh."Hoàng thượng, thỉnh nhỏ máu nhận thân chứng minh cho chúng hạ thần, bằng không chúng ta không phục." Một vị quan viên hiên ngang lẫm liệt nói, trong đáy mắt lại thoáng qua một tia sáng quỷ hoàng đã băng hà, hiện giờ chỉ còn vương gia Lăng Dạ Nặc và Lăng Dạ Phong có thể lấy máu nghiệm chứng."Đường đường là một Hoàng đế của quốc gia sao có thể ở trước mặt mọi người lấy máu nhận thân?" Lăng Dạ Vũ híp mắt, lạnh lùng lên tiếng, khí thế trên người khiến mọi người hít thở không thông."Vậy thì mời Vương gia thay thế, đưa cho mọi người một cái công đạo." Vị kia quan viên tiếp tục nói, không hề sợ Lăng Dạ Vũ chút nào, nhưng chỉ có hắn biết tim của hắn đang run bắn cả lên, loại khí thế này thật sự không phải người bình thường có thể chịu Dạ Vũ quét đôi mắt rét lạnh qua đám quan viên, chắc chắn đám quan viên này bị mua chuộc, bằng không sẽ không từng bước từng bước dồn họ vào chân tường như - đàn - Lê - Quý - Đôn"Chúng ta không thể nghe lời sàm ngôn, tiên hoàng nhường ngôi vị hoàng đế cho hoàng thượng, chúng ta không được phép làm trái ý của người." Lễ Bộ Thượng Thư đứng ra nói, hắn vẫn luôn trung thành với Lăng Dạ mà trên triều hầu hết đều phản bội lại, vị kia quan viên nói "Năm đó tiên hoàng cũng không hiểu được chân tướng mới làm như thế, huyết mạch chính thống là cực kì quan trọng với một quốc gia, sao có thể lẫn lộn?"Các đám quan viên vội vàng phụ họa, một mực yêu cầu lấy máu nhận thân."Tốt lắm, xem ra bổn vương không nghiệm, các ngươi sẽ không chết tâm rồi." Trong mắt Lăng Dạ Vũ hiện lên một tầng băng dày, lạnh nhạt Dạ Vũ truyền người bưng một chén nước cùng với một cây đao, cây đao đưa cho Lăng Dạ Phong, Lăng Dạ Phong bĩu môi một cái, cuối cùng cắt đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu ở trong Lăng Dạ Vũ đang chuẩn bị cắt ngón tay mình, lại nghe thấy một giọng nói ngăn cản hắn lại "Chờ đã."Y phục màu lam nhạt tung bay, khí chất như tiên tử. Môi hồng răng trắng, khuôn mặt hoàn mỹ mà tinh xảo, giữa lông mày mang theo mị hoặc, chầm chậm đi người kinh ngạc, đồng loạt thất thần nhìn về phía nữ tử. Diễn Dạ Vũ quét ánh mắt lạnh lẽo qua đám quan viên, hắn cực kỳ rất muốn móc mắt bọn họ ra, khiến đám quan viên chỉ cảm thấy sau lưng chợt Dạ Vũ đi lên phía trước, con ngươi trong như nước mùa thu, hỏi "Tiểu Yên, sao nàng lại tới đây?""Bổn vương phi nếu không tới, e rằng âm mưu của người khác sẽ đạt được!" Ly Yên nhàn nhạt lướt qua mấy tên quan viên kia, tuy là chỉ khẽ lướt qua, lại làm cho bọn hắn cảm thấy cả người như trong núi băng, rét lạnh đến thấu xương."Cho dù người là vương phi, nhưng trong triều đình cũng không phải là nơi một nữ tử nên tới." Tên quan viên ban nãy tiếp tục can đảm nói, ánh mắt của nữ tử này quá mức khủng bố rồi."Nữ tử thì như thế nào? Mặc dù bổn vương phi là nữ tử, nhưng còn mạnh hơn với kẻ bất lực như người nhiều." Ly Yên khinh thường nhìn hắn, nói."Ngươi....". Diễn ngón tay tên quan biên run rẩy chỉ vào Ly Yên, mắt Ly Yên lóe lên tia sáng, gạt ngón tay hắn xuống, "Ngươi không tư cách chỉ vào bổn vương phi.""Ngươi là vương phi cũng không thể tùy ý đả thương mệnh quan quan triều đình." Vị quan viên sợ đến mức môi phát run lên, trong mắt tức giận ngập trời, nhưng cũng cực kỳ sợ hãi."Mệnh quan triều đình là như thế này à? Nếu bổn vương phi không đến, e rằng hoàng thượng cùng Vương gia sẽ bị các ngươi kéo xuống ngựa rồi." Ly Yên sắc bén nhìn chằm chằm hắn, âm trầm đáng Dạ Vũ vội vàng đi đến trước mặt Ly Yên, "Tiểu Yên bớt giận, bằng không sẽ không tốt cho hài tử."Lời vừa nói ra, mọi người nhìn về bụng của Ly Yên, thảo nào Vũ vương phi được sủng ái như vậy, hóa ra là có đứa nhỏ!Ly Yên không thèm nhìn ánh mắt của mọi người, hướng tới chén máu, "A, lấy cái này có thể chứng minh cái gì sao?"Ly Yên giễu cợt cười làm đám quan viên tức giận, "Ngươi nữ nhân thì biết cái gì? Đây là phương pháp truyền từ bao đời nay, chỉ có như vậy mới có thể nghiệm chứng thân phận chân thật của hoàng thượng cùng Vương Gia.""Cho nên từ đó đến này mới có nhiều người chịu oan như vậy, loại phương pháp này căn bản là không chính xác, dễ dàng bị người khác động tay động chân, vì vậy nếu làm hỏng thanh danh của tiên đế và Tuyên hoàng hậu..., các ngươi đảm đương nổi sao?" Ly Yên nghiêm nghị nói, cả người phát ra khí thế không hề thua kém Lăng Dạ quan viên lau mồ hôi, hút một ngụm khí lạnh, khí thế của nữ tử này cư nhiên có thể ngang ngửa với Vũ vương gia."Hừ! Tổ tiên truyền cho con cháu làm sao có thể hoài nghi? Không hiểu thì đừng nói lung tung." Tên quan viên miệt thị nhìn Ly Yên, biểu thị hắn không tin lời nói của Yên cười lạnh một tiếng, người không biết quỷ không hay đem một ít thuốc bột bôi trong lòng bàn tay, sau đó cầm dao cắt ngón tay mình, đem giọt máu nhỏ lên chén nước có máu của Lăng Dạ Phong trong Dạ Vũ khẩn trương tiến lên, hơi có chút trách cứ, giúp đỡ nàng băng bó miệng vết quan viên nhìn máu trong chén, không khỏi hút một ngụm khí, bởi vì hai giọt máu đang từ từ dung hợp vào thấy không? Chẳng lẽ bổn vương phi và Cửu vương gia là huynh muội hay sao?" Ly Yên nhíu mày nhìn đám quan viên."Đó là bởi vì ngươi động tay động chân mới như thế." Tên quan viên tức giận chỉ về phía nàng Yên cười khẽ một tiếng, "Bổn vương phi dễ dàng động tay động chân như vậy, vậy các ngươi không phải càng dễ dàng hơn sao?""Vớ vẩn, chúng ta làm sao có thể hại hoàng thượng cùng Vương gia, chúng ta chỉ là muốn chứng minh mà thôi.""Chứng minh? Bên ngoài đang hỗn loạn, các ngươi nên đi ngăn lại lời đồn, chứ không phải ở trong này bức bách hoàng thượng cùng Vương gia, đây là các ngươi nên làm sao?" Ly Yên quét ánh mắt sắc bén lạnh lùng bắn về phía Dạ Vũ luôn luôn đứng bên cạnh Ly Yên, nếu tiểu Yên của hắn đã muốn cùng hắn kề vai sát cánh, vậy thì làm theo ý nàng đi! Dù sao chuyện lần này thật sự có chút khó giải quyết, hắn không phải kẻ cậy mạnh, nương tử của mình lợi hại, hắn cũng rất tự hào."Hoàng thượng, Vương gia, vẫn nên nghiệm chứng là tốt hơn." Tên quan viên xoay mặt chắp tay nói với Hoàng thượng, không tranh cãi cùng Ly Yên nữa, bởi vì hắn biết hắn không thể thắng nổi nàng, còn không bằng thông minh một chút không tranh cãi nữa."Lấy máu căn bản là không thể chứng minh cái gì, hơn nữa, ngươi gấp gáp muốn Hoàng thượng lấy máu nghiệm chứng, nếu nghiệm chứng rồi mà không phải, như vậy ngôi vị hoàng đế ngươi định cho ai ngồi? Ngươi sao?" Ly Yên lạnh lẽo nhìn qua hắn, lời nói nhẹ nhàng lại làm hắn ướt đẫm mồ hôi."Nếu nghiệm chứng không phải, huyết thống hoàng tộc đương nhiên không thể lẫn lộn, phải tìm người có huyết thống đến kế thừa ngai vị." Hắn cố gắng nói tiếp, nhưng trên người lại không ngừng sởn da Dạ Trần nhếch môi mỏng nhìn, không nói một lời, để Ly Yên giải quyết. Kỳ thực ngôi vị hoàng đế này đối với hắn cũng không có trọng yếu như vậy, chẳng qua là hắn không cho phép bất cứ kẻ nào vũ nhục mẫu thân của bọn hắn, mà Lăng Dạ Vũ cũng có suy nghĩ giống như vậy. ๖ۣۜLy Yên nở nụ cười rét lạnh, "Người chính đáng có thể kế thừa? Tâm cửu vương gia không hướng về triều đình, Ngũ vương gia bệnh nặng mới khỏi, còn nằm trong phủ, ngươi nói ai tới kế thừa ngôi vị hoàng đế?""Dĩ nhiên là bổn vương."Bỗng dưng, một giọng nói âm trầm truyền vào, mọi người sửng sốt, nhìn về phía ngoài người có đoán được "Bổn Vương" ở đây là ai không ^O^.
cưng chiều vương phi chí tôn