Contextual translation of "anh luôn bên em" into English. Human translations with examples: always, i'll be there, i am sincere man, i have you, always.
HỌ CỦA ANH, TÊN CỦA EM. Tác giả: Diêu Dao. Thể loại: Hiện đại thực tế, chút nữ truy, nam hơn nữ nhiều tuổi, nam ấm áp dịu dàng trầm ổn x nữ trước nghịch ngợm đơn thuần lương thiện, sau là CEO trưởng thành sắc sảo, nữ có bệnh Alzheimer*, ngược ít sủng nhiều, thâm
4.11 Cáo Trong Đêm – Fox At Night. Cáo Trong Đêm – Fox At Night. Truyện tranh tiếng Anh song ngữ “Cáo trong đêm- Fox At Night ” là cuốn sách được rất nhiều bạn nhỏ yêu thích kể về cuộc hành trình khám phá của chú Cáo nhỏ. Khi màn đêm buông xuống, Cáo nhìn thấy bóng hình mình
Cảm ơn các bạn đã xem video clip của Đức 🤗 ️#Đức_Flash_TVFacebook : Đức Flashhttps://www.facebook.com/YouTube.DucFlashTV.27Tiktok
Lời chúc mừng sinh nhật dành cho bạn trai. 1. Dù vào ngày quan trọng của anh, em không có ở bên nhưng em luôn hướng về anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ, sang tuổi mới luôn vui vẻ, hạnh phúc, duyên lại càng duyên hơn và yêu em nhiều hơn nữa nhé. Yêu Anh nhiều lắm. Gửi ngàn nụ hôn
5 bài mẫu Lập dàn bài bác tả một fan trong mái ấm gia đình em. 1. Dàn ý Tả một người thân trong gia đình em (Chuẩn) a. Mở bài: Giới thiệu về người thân trong gia đình trong gia đình trong gia đình mà em định tả ( trả toàn có thể là ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, em ) b. Thân bài:
〪 Nhưng Chẳng Thể Nào Giữ Em Lại ㅂNắng Ấm Trên Cao Còn Cho Em Ấm Áp Không ミThật Lòng Anh Tiếc Nuối Khi Anh Bên Em Chẳng Được Bấy Lâu Lời Yêu Thương Lúc
NvJF. Thông tin bài hátTên bài hát Rằng Em Mãi Ở Bên Ca sĩ Bích Phương Sáng tác Phạm Thanh Hà Album Gửi Anh Xa Nhớ Mini Concert 2016 Ngày ra mắt 03/11/2015 Thể loại Việt Nam, Nhạc TrẻNgày gặp anh ngỡ như quen đã lâu Phải lòng nhau ngay từ giây phút đầu Bầu trời cao với ngàn muôn ánh sao Vì sao long lanh có phải anh ? Khi bên anh em nghe thấy tiếng trái tim cất lời Thấy ánh nắng ấm áp chiếu sáng dù mưa vẫn rơi Đêm bao đêm bao đêm em đã mơ thấy người Mắt cười nói lời yêu, cầm tay em đi… [ĐK] Anh đưa em đến nơi, xa xôi tận cuối trời Nơi mây theo gió bay tháng ngày đâu hay Trong đêm tối tăm, tay anh vẫn nắm chặt em. Gian nan vẫn chờ, nên anh đừng hững hờ Bên em những giờ đã là mộng mơ Dẫu có khó khăn, nhưng anh hãy nhớ rằng Em… rằng em… mãi ở bên.
Đã cố gắng chẳng nghĩ về emCho anh không cô đơn trong lòngMà sao lại mơ nhiều hơnThấy bóng dáng em mỗi đêm cố gắng chẳng nghĩ gì thêmSao chân anh cứ mãi đi tìmVề nơi mà ta thường quaĐã có những yêu dấu nhạt nhòa.[ĐK]Dù anh biết tất cả đã mãi xa rồiChỉ có những ký ức ở lạiNhưng dường như anh hoài chưa quênVà dường như đâu đâu anh cũng thấy nước mắt cứ mãi rớt xuống không ngừngCho anh thêm cồn cào nỗi nhớChẳng biết phải cố quên đến bao giờ?2. Đã cố gắng chẳng muốn gọi tên nữaThế nhưng trong tim không thể nào xóa hếtVà đôi lần anh lại quênTưởng như kế bên vẫn còn có lúc bỗng thấy thoáng quaThế nhưng xung quanh ai cũng xa lạVà anh lại thêm lần nữaThấy ai đó cũng nghĩ là em.
Thể loại Hiện đại, nhẹ nhàng, sủng, HENgười dịch 无名♫ VDĐộ dài 25 chương + 2 NTNguồn Douban"Trái tim anh có một lỗ hổng, lấy nghìn năm đợi em để lấp đầy."Thế giới này như một hệ thống hình ảnh không ngừng thay đổi, mà anh đứng ở bên ngoài, không biết mình đang ở đâu, vào ngày nào tháng nào. Anh chỉ biết, có một người đời này anh nhất định phải Bắc Thần trong mắt mọi người quả thực rất xứng với cái danh quân tử khiêm tốn, ấm áp như ngọc. Dù là gia thế hay con người đều có thể gọi là hoàn hảo. Chỉ có mình anh biết rằng, linh hồn anh không hề hoàn cảnh trong mơ rời rạc mà kéo dài đó làm anh biết, giấc mơ là những ký ức kiếp trước của anh, ký ức anh không muốn quên đi. Trong mơ có cô mà anh đã khắc sâu trong tâm trí, vào tận xương tới khi Trình Viên Viên xuất hiện, chỉ cần liếc nhìn một cái, trái tim anh đã dậy bằng lòng, trong những năm còn sống, đánh cược tính mạng, nhận hết tai họa thay lấy sự dịu dàng dệt nên một tấm lưới vô hình, lẳng lặng phủ lấy cuộc sống của cô."Anh chưa từng hôn ai khác.""Cũng chưa từng nghĩ đến ai khác.""Chỉ có em, là anh muốn ở bên trọn đời."Dù là kiếp trước, hay là kiếp này, anh đều muốn luôn luôn ở bên em.
Văn ánTrong ba mươi năm cuộc đời của Lệ thất bại nhất chính là khi còn trẻ bị một cô gái nhỏ 19 tuổi lừa tình, còn lừa mất luôn cả thân. Năm 2017, hai người gặp lại. Nghênh Thần vẫn thông minh, xinh đẹp như xưa, vẫn nhiệt tình như cũ “Đội trưởng, anh ăn bánh kem không?” “Đội trưởng, anh có bạn gái chưa?” “Đội trưởng, số điện thoại của em vẫn không đổi nha.” Lệ Khôn thông thể nhịn được nữa, đem cô đẩy đến trên tường.“Trưởng thành rồi, có năng lực rồi đúng không, hnh?” *Những năm xa cách kia, Lệ Khôn điên cuồng làm nhiệm vụ. Vào sinh ra tử, không biết đâu là họa, đâu là phúc. Các chiến sĩ nhỏ hỏi “Lệ ca, điều anh muốn làm nhất là gì?” Lệ Khôn cười, không đáp Là muốn trở lại bên cạnh cô ấy đến phát điên lên được.***Lần đầu tiên Nghênh Thần gặp Lệ Khôn là vào năm cô 18 tuổi. Một lần gặp gỡ, cả đời dây Nghênh Thần năm đó vừa gặp đã yêu Lệ Khôn. Cô gái nhỏ dùng đủ mọi cách để theo đuổi anh, không sợ mất mặt, không sợ bị chê cười, trèo tường các thứ cũng đủ cả. Khi Nghênh Thần 19 tuổi họ ở bên nhau. Đối với cô, Lệ Khôn là tình đầu, là người duy nhất khiến cô rung động, khiến cô đuổi theo bằng tất cả nhiệt Lệ Khôn từ hơn hai mươi tuổi gặp Nghênh Thần đó, anh đã biết cả đời này chỉ trung thành với mình người họ đều đang ở độ tuổi đẹp nhất đời người, đơn thuần, nhiệt tình, yêu hết mình. Vốn tưởng sẽ cùng nhau nắm tay mãi mãi, ai ngờ lại vướng vào vòng xoáy ân oán. Bởi vì sự ích kỷ của người lớn mà phải chia đó mẹ của Lệ Khôn bị bệnh, phải lọc máu hai năm, khó khăn lắm mới tìm được thận tương thích để thay. Đúng lúc bà nội Nghênh Thần cũng bị bệnh tương tự. Bác cả nhà họ Nghênh lợi dụng Nghênh Thần đơn thuần để hỏi thăm thông tin địa chỉ quả thận được ghép. Sau đó dùng quyền lực ép xuống, thay đổi người được ghép thận. Mặc dù cha Lệ Khôn cũng là đại tá trong quân đội, chức cao vọng trọng nhưng vẫn không thể đấu lại với nhà họ Nghênh. Mẹ của Lệ Khôn vì không được thay thận nên đã ra đi mãi mãi, cha Lệ đau khổ đến đổ bệnh nặng. Còn bà của Nghênh Thần tuy được thay thận, nhưng vì không tương thích nên sau đó cũng sự việc đó Nghênh Thần không chịu được cách làm của bác cả nên nổi lên xung đột với người nhà. Trong lúc giận giữ, bác cả Nghênh đã lấy tương lai của Lệ Khôn ra đe dọa, ép Nghênh Thần phải sang Úc du Thần không muốn làm liên lụy đến tương lai của Lệ Khôn, chỉ còn cách nghe theo lời bác, cam chịu số phận, cứ thế rời đi, để lại giữa hai người họ là vô vàn những khúc mắcCô không biết là Lệ Mẫn Vân, cô ruột của Lệ Khôn đã gắn cho cô cái mác tiểu nhân xấu xa. Bà ta nói với anh rằng cô lợi dụng anh, hại chết mẹ anh, hại gia đình anh tan cửa nát nhà. Lệ Khôn muốn đi tìm Nghênh Thần nhưng chỉ nhận được tin cô đã đi du học. Hai người họ cứ thế mà chia xa bảy sự kiện đó Lệ Khôn xin chuyển công tác đến đội đặc cảnh, là đội quân tinh nhuệ cũng là phân đội phải đối mặt với những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, nay đây mai đó không biết sống chết lúc nào. Còn Nghênh Thần, sau khi đi du học về cô vào làm một công ty khoáng sản ở Hàng Châu từ đó cũng ít trở về nhà. Trong bảy năm này, Nghênh Thần từ một thiếu nữ ngây ngô mới bước chân ra ngoài xã hội trở thành một một người phụ nữ thành thục, chính chắn, là tinh anh xã hội. Sự trưởng thành của cô phải kể đến công lao của Đường Kỳ Sâm. Đối với Nghênh Thần, Đường Kỳ Sâm vừa là cấp trên, vừa là thầy, vừa là bạn của cô. Khác với Lệ Khôn cao lớn, dũng mãnh, Đường Kỳ Sâm lại là kiểu công tử thế gia, ngọc thụ lâm phong. Anh là người đã dìu dắt cô rất nhiều trong công việc. Nghênh Thần biết được tình cảm của anh dành cho mình nên đã dứt khoát từ chối, bởi vì trong thâm tâm cô vẫn luôn tin tưởng, sẽ có ngày cô và Lệ Khôn hòa hợp.“Nghênh Thần, anh thích em.” “Nhưng em có người mình thích rồi.” “Em vẫn định một mực chờ anh ta?” “Nói ra sợ anh cười, nhưng em vẫn luôn có cảm giác, em và anh ấy tương lai có thể ở bên nhau.” “Chỉ vì sự linh cảm vô căn cứ này mà em định chậm trễ bản thân bao lâu nữa chứ?”“Không biết. Dù gì em vẫn còn trẻ.” “Nếu lớn tuổi rồi? Sẽ không ai thèm lấy em đâu.” “Vậy em sẽ về ăn vạ ba, mẹ, biết đâu còn được thừa kế tài sản hahaha.” Khi ấy, có một câu, Đường Kỳ Sâm vẫn giữ mãi trong lòng không nói ra “Sẽ không xảy ra trường hợp đó đâu. Nếu em già, em xấu... vẫn còn anh muốn cưới em.”Còn Lệ Khôn, bảy năm không gặp anh cứ nghĩ có lẽ sau này anh cứ sống như vậy thôi, không có Nghênh Thần cũng không sao. Thế nhưng khi gặp lại, nhìn thấy Nghênh Thần đang gặp nguy hiểm, anh chỉ hận không thể dùng mạng mình thay thế cho cô. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandLệ Khôn là quân nhân, ở anh có đầy đủ những đức tính tốt đẹp mà một người quân nhân nên có, nghiêm khắc, cẩn trọng, quyết đoán. Anh yêu Nghênh Thần, đến mức chấp nhận buông bỏ tất cả, từ nay về sau cuộc sống của anh chỉ xoay quanh cô, mọi việc đều lấy cô làm trọng. Lệ Khôn là chàng trai xứng đáng có được những điều tốt mắt anh lưu luyến yêu chiều, dùng giọng nói dịu dàng nhất, trầm ấm nhất hứa “Ở lại bên anh đi, tháng ngày sau này, hai chúng ta cùng nhau trải qua.”Có một điều mình hơi không thích ở nữ chính đó là hai lần chia tay đều là cô nói và lý do là cô không muốn ảnh hưởng tới tương lai của Lệ Khôn. Cô dùng danh nghĩa tình yêu để làm tổn thương người khác. Thế nhưng lại không hiểu rằng, Lệ Khôn không quan tâm đến cái này. Một chàng quân nhân bao lần vào sống ra chết ở chiến trường, đến cái chết cũng không sợ thì mấy chức vị này có là gì. Sau cùng thì hai người vốn là của nhau, đi bao xa rồi cũng quay lại bên nhau mà thôi.“Mặt trời lên cao, ánh nắng chính thịnh, cả quảng trường Thiên An môn rực rỡ, huy hoàng và trang nghiêm - Một Trường An ngàn đời thịnh thế. Bên này một vài cô gái trẻ trầm trồ tán thưởng “Đàn ông là phải như thế!” Ba mươi tuổi cát bụi công danh, Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt. Lòng Nghênh Thần tràn đầy tự hào. Trên con đường Trường An nhuốm màu lịch sử, anh như thu trọn ánh dương và hào quang, là người đàn ông ưu tú nhất, xuất sắc nhất. Đúng! Chính là anh! Người đàn ông của cô. Lệ Khôn của Nghênh Thần.”“Hãy ở lại bên anh” là một câu chuyện khá hay, có sâu sắc cảm động, có hài hước dí dỏm. Quãng đường nam nữ chính đến với nhau gặp không ít những sóng gió, trắc trở, mặc dù bảy năm xa cách, không có bất kỳ liên hệ gì nhưng tình cảm vẫn luôn bền chặt. Chỉ vậy thôi cũng đủ biết tình cảm họ dành cho đối phương sâu sắc đến thế nào. Truyện có 67 chương, 4 chương ngoại truyện là viết cho Đường Kỳ Sâm, anh cũng là nhân vật để lại ấn tượng khá sâu đậm. Truyện có một vài mâu thuẫn, nhưng ít cao trào. Văn phong của tác giả mạch lạc, rõ ràng. Đọc giải trí khá thoải mái, thích hợp với những bạn đọc dễ “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Đời, có biết bao cuộc gặp gỡ nên duyên, nhưng chữ phận bỏ ngỏ không thành. Nhiều người gọi đó là thanh xuân, bởi không có sau này, nên khi nhìn lại, trở thành những hồi ức tươi đẹp của tuổi trẻ. Vì vậy, “Chúng ta của sau này”, ngay từ tựa đề phim đã khiến mình hình dung về một cái kết không hoàn chỉnh của hai nhân vật chính, Phương Tiểu Hiểu và Lâm Kiến Thanh. 30 Tết năm ấy, Tiểu Hiểu và Kiến Thanh lần đầu gặp gỡ trên chuyến tàu về quê ăn Tết. 10 năm sau, cả hai tái ngộ trên chuyến bay hối hã về Bắc Kinh sum vầy gia đình. Có lẽ ông trời thích trêu ngươi, chẳng cái Tết nào mà hai người trải qua một cách êm đềm. Nhiều năm trôi qua, Tiểu Hiểu và Kiến Thanh đã có cuộc sống riêng. Kiến Thanh có sự nghiệp ổn định, gia đình viên mãn. Còn Tiểu Hiểu thì vẫn đơn hình lẻ bóng. Tình cờ gặp lại, cả hai cùng ôn lại chuyện xưa, rồi tiếc nuối khi nhận ra Sau này, chúng ta cái gì cũng có, nhưng chúng ta lại chẳng còn nữa. Câu chuyện hồi ức thanh xuân đầy màu sắc được chuyển tiếp thành những phân cảnh trắng đen đượm buồn hiện tại. Phải chăng vì Ian và Kelly đã lạc nhau giữa dòng đời, không tìm thấy nhau nữa, thế giới vì vậy cũng tăm tối, chẳng còn sắc màu? Tình yêu tuổi trẻ – Chẳng có gì, ngoài tình yêu. Năm 2007, Phương Tiểu Hiểu và Lâm Kiến Thanh lần đầu gặp gỡ trên chuyến tàu từ Bắc Kinh về Dao Giang thăm nhà. Tiểu Hiểu, cô gái nhỏ nhắn nhưng tính cách lại nghịch ngợm và ngoan cường. Cha mất sớm, mẹ lấy chồng ở nước ngoài. Một mình cô bám trụ tại Bắc Kinh bươn chải kiếm sống, cốt chỉ để kiếm một nơi nương tựa chốn đất khách. Lời cô kể tếu tếu, nhưng cũng thật xót xa. “Thật ra chỉ là cố tìm cho mình một lý do để về quê thôi. Mẹ tôi khẳng định không thể về, nếu tôi mà không về thì bố tôi nằm đây chắc cô đơn lắm.” “Tôi cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi. Giống như 4 năm trước khi tới Bắc Kinh, chẳng có chuyện gì tốt hơn.” Tiểu Hiểu khác hẳn những cô gái mà Kiến Thanh từng gặp gỡ. Cô chửi thề, uống rượu, nói chuyện hào sảng, nhưng cô cũng mỏng manh, chỉ cầu một chỗ dựa vững chắc, một nơi được gọi là “nhà”. Thế nên cô thay người yêu như thay áo, cặp hết người này đến người khác, nhưng những mối tình ấy đều chẳng đi về đâu. Kiến Thanh, cậu sinh viên IT mang trong mình đam mê làm game, đến Bắc Kinh học đại học, muốn thoát khỏi miền quê nghèo và lập nghiệp chốn thành đô. “Năm mới rồi, tôi nhất định sẽ tìm được công việc tốt hơn. Vinh quy bái tổ.” Mối quan hệ của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu cứ lập lờ như vậy. Giao thừa 2008, khi cả hai đã chớm say, nhìn ánh mắt Kiến Thanh, rõ ràng là đã yêu đối phương từ lâu, tình cảm rất mực sâu đậm nhưng chẳng dám tỏ bày. Kiến Thanh cho rằng bản thân không xứng với Tiểu Hiểu bởi anh chẳng thể “hái sao trên trời”, “xuống biển lấy san hô” cho cô. Khi bắt đầu quen nhau, thuở ấy, cả hai chẳng có gì trong tay, túng thiếu đủ đường, chỉ đủ sống trong căn trọ nhỏ hẹp, cũ nát. Bắt taxi cũng cân đo đong đếm từng đồng. Dù vậy, cặp tình nhân vẫn lạc quan, cùng nhau nỗ lực đi về phía trước. Chúng ta của năm ấy Đi làm không chỉ để kiếm sống, mà để ngắm nụ cười của cô ấy mỗi khi tôi về nhà. Mọi người ai cũng vất vả, nhưng tôi có thể chịu khổ cho cô ấy. -Kiến Thanh Hai người sống ở Bắc Kinh tốt hơn là ở một mình. Tôi không chỉ làm việc cho bản thân, mà cho cả hai chúng tôi. -Tiểu Hiểu Tuổi trẻ, luôn là như vậy. Luôn sẽ có một người, vào một thời điểm nào đó, ta rất muốn bảo vệ và che chở cho người đó nhưng lực bất tòng tâm. Sau này, khi đã có đủ khả năng chở che cho đối phương thì tất cả đã là quá khứ. Giống như sách báo hay phim ảnh thường nói Hữu duyên, vô phận, hay là Đúng người, sai thời điểm. Thật vậy sao? Còn nhớ lần đầu coi, mình đã khóc rất nhiều. Mình khóc vì tiếc cho mối tình dang dở của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu. Rõ ràng còn yêu nhau, tại sao lại chia tay? Đã cùng nhau trải qua chặng đường dài như vậy, chẳng nhẽ không thể kiên trì đi tiếp được ư? Tận đến lần thứ 3 coi lại, mình mới nhận ra, trên đời này vốn dĩ không có “đúng người, sai thời điểm”, chỉ là cả hai không thể bao dung cho đối phương. Nói cách khác, chỉ là họ không thuộc về nhau mà thôi. Kiến Thanh muốn cho Tiểu Hiểu một căn nhà, muốn thành công, muốn được vinh quy bái tổ, vô hình chung anh đặt ra cho bản thân rất nhiều áp lực. Anh cho rằng, mình nhất định phải làm việc thật chăm chỉ vì tương lai của cả hai. Công việc gặp khó khăn đủ đường, tại sao cô ấy không thể tiếp tục ở bên cạnh động viên, giúp đỡ mình? Tại sao Tiểu Hiểu không thấu hiểu cho nỗi khổ tâm và sự khó khăn của mình. Phải chăng vì khi ấy anh tay trắng, không tiền, không nhà nên không thể khiến cô có cảm giác an toàn? Thế nhưng, cái Tiểu Hiểu cần không phải tiền, cũng không phải nhà. Cái cô cần là Kiến Thanh, là không khí ấm cúng gia đình. Cô chia tay Kiến Thanh vì anh đã không còn là “nhà. Về bên anh, cô không còn cảm thấy ấm áp. Trước đây, dù túng thiếu đủ đường, cả hai vẫn có thể sống một cách hạnh phúc, vậy tại sao anh lại không tin cô có thể cùng anh đi qua mọi khó khăn? Chẳng lẽ tiền tài và danh vọng trong mắt người đời còn quan trọng hơn cả mối quan hệ của chúng ta hay sao? Ngày đó, chúng ta còn quá trẻ… Có lẽ, đó mới là lý do khiến Tiểu Hiểu bỏ đi. Nhiều năm sau, khi Kiến Thanh sự nghiệp đã vững vàng, có tiền, có nhà, nhưng Tiểu Hiểu vẫn không chọn ở bên anh. Đến bây giờ, khi đã trải qua nhiều chuyện, khi những người mình yêu thương và trân quý lần lượt bước ra khỏi quỹ đạo cuộc sống, mình mới nhận ra, trên đời này vốn dĩ không có câu chuyện “đúng người sai thời điểm”. Mỗi người bước vào cuộc đời ta mang theo một sứ mệnh riêng. Ngày họ hoàn thành sứ mệnh đó cũng là ngày họ phải nói lời từ biệt. Rất thương tâm, rất đau khổ, nhưng cũng đành chấp nhận thôi. Giống như Tiểu Hiểu và Kiến Thanh vậy. Nếu khi xưa, cả hai ở bên cạnh nhau, liệu mọi chuyện có tốt hơn không? – Nếu em không bỏ anh… – Rồi chúng ta cũng chia tay thôi. – Nếu ta có đủ tiền, ta có thể mua một căn nhà to với một chiếc ghê bành… – Chắc anh sẽ có mười nhân tình. – Nếu ta cứ cưới nhau thì sao? – Ta ly dị nhau từ lâu rồi. – Nếu em vẫn ở lại bên anh… – Vậy có lẽ anh sẽ không thành công. Có lẽ đó là nỗi bất lực của tuổi trẻ. Và nỗi bất lực của kẻ trưởng thành. Câu nói đầy tiếc nuối Nhiều năm sau, khi gặp lại những người từng bước qua đời mình, mình tự hỏi, bản thân sẽ khóc, hay sẽ cười, sẽ cảm ơn, hay xin lỗi? Mình không biết, điều duy nhất mình biết là, trong tim mình, họ vẫn ở đó, chưa giây phút nào mình quên họ. Cái ôm cuối cùng. Sau này, không gặp lại. Gia đình là nơi ấm áp nhất trên thế gian này. Những cảnh quay người người chen chúc trên chuyến tàu về Tết, cảnh con cháu sum vầy gia đình lúc Tết khiến mình rất cảm động. Lăn lội tứ xứ, đi đâu cũng không bằng mâm cơm gia đình. Mỗi năm trôi qua, ta dần trưởng thành, cha mẹ cũng dần già đi. Người trẻ chúng ta thường chỉ chạy theo giấc mơ và hoài bão, hiếm khi quay lại nhìn bậc phụ mẫu. Có lẽ, đến lúc nào đó, bản thân sẽ bất chợt nhận ra, lưng cha nay đã còng, mắt mẹ đã không còn rõ. Ngày còn trẻ, ta luôn muốn đi đến những khung trời rộng lớn với hi vọng đổi đời. Đến khi công thành danh toại, cha mẹ nay cũng đã già. Trong lòng cha mẹ, quan trọng nhất vẫn là con mang có đủ ấm không, ăn có đủ no không, không ốm đau bệnh tật gì chứ? Đây là một trong những bộ phim mà mình rất tâm đắc, muốn coi đi coi lại nhiều lần. Cốt truyện đơn giản nhưng chân thực đầy cảm xúc. Tỉnh Bách Nhiên và Châu Đông Vũ như hòa vào nhân vật chứ không còn diễn nữa, từng biểu cảm, từng hành động đều chạm đến tâm hồn khán giả. Góc quay chân thực, màu phim đượm buồn được lồng ghép khéo léo giữa quá khứ và thực tại. Nhạc phim quá tuyệt vời, tin chắc ai nghe cũng cảm động. Cả ba bài Chúng ta – Trần Dịch Tấn, Người bạn đã yêu từ lâu – Hebe, Chúng ta của sau này – Ngũ Nguyệt Thiên đều rất hay. Thoại nhân vật không dài, nhưng từng câu từng chữ đều thấm. Với mình, đây không chỉ là một bộ phim tình cảm đơn thuần mà tựa như câu chuyện cuộc đời tình yêu, sự nghiệp, tình thân, nỗi trăn trở khi đã trưởng thành. Còn nhớ 6 tháng trước, khi còn ở Đức, mình coi phim trước hai hôm deadline 2 cái assignment cuối kì và đã khóc rất dữ. Lúc ấy, phim mới ra, đến bản vietsub còn chưa có nên mình cứ nghe tiếng Trung câu được chữ mất. Không biết ai xui khiến gì, mình nhấc máy và gọi điện đường dài cho hắn, chỉ để cảm ơn những gì mà hắn từng làm cho mình. Đầu năm 2019, coi lại phim và nhớ lại những mẫu chuyện vụn vặt, có chút buồn cũng có chút nhớ. Hi vọng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Đánh giá 9/10. Góc nhỏ của Annie là blog phi lợi nhuận, miễn phí cho tất cả bạn đọc và không chạy quảng cáo. Sự ủng hộ của bạn là điều không thể thiếu giúp blog tiếp tục tồn tại và phát triển mạnh mẽ hơn nữa. Bạn có thể ủng hộ cho blog tại ĐÂY nhé! ^^
anh luôn ở bên em review