Chương 31: Trừ phi anh không thể yêu em được nữa. Tình yêu có ba điều khổ: Cầu mà không thể, buông nhưng không được, mất mà không tiếc. Ba điều khổ ấy, Tần Chí chiếm hai điều, anh đối với Lâu Nghiêu Nghiêu, cũng là cầu mà không thể, lại còn là buông nhưng không
Thi thoảng thì lại ngắm nghía chiếc lưỡi lê, chạm thử vào nó để kiểm tra độ sắc bén. Sau khi mọi thứ đã hoàn tất, anh quay sang nhìn đống tài liệu chất cao như núi mà cha mình ném sang mà thở dài một hơi. Anh ngồi vào bàn, bắt đầu việc chiến đấu với nó.
Em sẽ chẳng bao giờ quay mặt lại nhìn tôi dù chỉ một lần. Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc, hay nói đúng hơn là nó vỏn vẹn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là do chính tôi tự nói, tự nghe, tự hiểu.
Vâng, đó cũng là nội dung của câu chuyện này. Mỗi một nữ phụ ác độc phía sau nhất định đều có một cực phẩm nam nhân, anh dung túng ngươi làm ác, cùng ngươi ép buộc nam chủ nữ chủ, anh cũng không phải đần độn mà là anh quá yêu ngươi, anh gọi là Tần Chí. Lâu Nghiêu
Ca khúc Cảm Ơn Em Đã Đến Bên Anh do ca sĩ Tui Hát thể hiện, thuộc thể loại Tui Hát.Các bạn có thể nghe, download (tải nhạc) bài hát cam on em da den ben anh mp3, playlist/album, MV/Video cam on em da den ben anh miễn phí tại NhacCuaTui.com.
"Cảm ơn ngài đã giúp đỡ trong 1 tuần qua." Shizue cúi đầu cảm ơn. "Shizue không cần phải cảm ơn, cậu cũng đã rất cố gắng mà!" Muichirou cười vui vẻ nói. "Vâng." Shizue cũng mỉm cười nói. "Vậy đến lúc tôi phải về rồi, hẹn gặp lại ngài sau Muichirou-sama."
Trong Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh kiếp này, nữ chính đã sống là chính mình và sống hết mình.Cô cố gắng trong công việc, cô chủ động bước về phía nam chính và quan trọng hơn là cô dám từ bỏ người cha không hiểu chính mình.
JaEO. Lâu Nghiêu Nghiêu cúi đầu, dấu đi sự chán ghét trong mắt, đưa tay đặt vào tay anh ta."Vinh hạnh của tôi."Quả thật thực vinh hạnh không phải sao? Bị một người nam nhân như vậy nhớ mãi trong lòng. Khi Trần Hạo nắm tay Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào sân nhảy, sân nhảy vốn náo nhiệt trong nháy mắt trở nên yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người mang tâm lý xem kịch vui nhìn về phía Lamphere ngồi ở một bên, Lamphere cũng không phụ lòng bọn họ, lập tức liền hướng bên kia tiến lên, nhưng lại cô ta bị hai người bạn ngăn cản, dù sao ở đây không thích hợp cãi lộn, là bạn của Lamphere, các cô cũng thực mất mặt, nghĩ như vậy các cô cũng không nhìn thấy sự do dự của Lamphere, đó và việc mất mặt hoàn toàn là hai việc khác người Đông Đông vốn đang ép hỏi Tần Chí cũng im lặng, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía sân nhảy, Tần Chí nhận thấy sự khác thường của bọn họ, cũng nhìn về phía bên kia, ý cười trên mặt cũng dần phai nhạt. Đối với một màn này, mọi người đều có tâm tư khác nhau. Hai người Lâu Nghiêu Nghiêu vừa bước vào sân nhảy, một khúc nhạc vừa chấm dứt, vừa chuẩn bị xong tư thế, Lâu Nghiêu Nghiêu liền một cước dẫm mạnh vào chân Trần Hạo, sau đó kinh ngạc lại xin lỗi nói "Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý, anh có đau lắm không?""Không có việc gì." Trần Hạo da mặt co giật, không biết có phải hay không anh ta cảm thấy cái dẫm chân này là Lâu Nghiêu Nghiêu đã dùng toàn nhanh, anh ta liền phát hiện này không phải anh ta cảm thấy. Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản không phải đến khiêu vũ, cô đến là để dẫm người, gần như cứ cách một hai bước Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ dẫm lên chân Trần Hạo, trên mặt là biểu tình xin lỗi lại vô tội, nhưng trên chân lại dùng hết toàn lực. Một màn này bị mọi người xem ở trong mắt, bất tri bất giác càng ngày càng nhiều người rời sân nhảy, Lâu Nghiêu Nghiêu cùng Trần Hạo trở thành hai người duy nhất còn trên sân. Cho dù là sai lầm, cũng không thể bước nào cũng dẫm chứ? Trần Hạo nhíu nhíu mày, nụ cười hoàn mỹ trên mặt thiếu chút nữa không có thể duy trì nổi, anh ta rốt cục nhịn không được hỏi "Nghiêu Nghiêu, có phải anh đã làm gì khiến em tức giận hay không?""Còn phải hỏi? Anh khi nào thì không chọc tôi tức giận?" Lâu Nghiêu Nghiêu nháy mắt to cười với anh ta."Là vì hôm sinh nhật anh không đến đón em theo lời hẹn sao?" Biểu tình của Trần Hạo có chút bất đắc dĩ, lộ ra một nụ cười khổ "Em cũng biết tính tình Lamphere, nếu như anh không đi đón cô ấy trước thì không biết cô ấy lại làm ra chuyện khác người gì?""Anh không nhắc lại thì tôi cũng đã quên." Lâu Nghiêu Nghiêu cười nhạo nói "Trần Hạo, anh không biết là anh thực buồn cười sao? Lamphere mới là bạn gái chính thức của anh, sao anh lại phải giải thích với tôi?"Chỉ vì như thế, anh ta luôn lộ ra biểu tình bất đắc dĩ lại ẩn nhẫn như vậy, làm cho người ta không tự giác đồng tình anh ta, sau đó lại muốn nói lại thôi, làm cho cô cảm thấy chính mình là không đồng dạng như vậy, nói cách khác, anh ta vì sao hết lần này tới lần khác muốn giải thích với cô? Lấy ngạo khí cùng tự tôn của Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản sẽ không thích một người đã có bạn gái, nhưng ai cũng đều thấy được, Trần Hạo cũng không phải tự nguyện kết giao cùng Lamphere, giống những nữ sinh yêu thích Trần Hạo, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng hiểu được Lamphere không xứng với Trần Hạo, nếu như không phải Lamphere lấy cái chết ép buộc, Trần Hạo sẽ không ở cùng một chỗ với Lamphere, cảm tình của bọn họ nhất định sẽ không lâu dài, Trần Hạo cũng từng mịt mờ nói, hi vọng Lamphere có thể tìm được người cô ta thực sự yêu, cho nên Lâu Nghiêu Nghiêu nguyện ý chờ. Chờ đã được hai năm, Lamphere lấy sinh mạng của chính mình làm tiền cược níu kéo cảm tình của Trần Hạo. Hiện tại nghĩ đến, Lamphere làm vậy thực không đáng. Cuối cùng Lamphere cũng chỉ là một công cụ của Trần Hạo, một người khiến anh ta càng trở nên vĩ đại. Xem đi, người phụ nữ điêu ngoa Lamphere vì anh ta mà tìm cái chết, xem đi, cô gái kiêu căng Lâu Nghiêu Nghiêu không để ý anh ta có bạn gái còn sống chết không bỏ qua anh ta, xem đi, người phụ nữ nhu nhược Lâu Thanh Thanh vì anh ta mà dám cùng cô em vẫn ức hiếp mình tranh giành, hết người này tới người khác đều là đồ trang sức trong tay anh ta, mọi người khẳng định sẽ nghĩ anh ta là một người đàn ông vĩ đại nên mới có thể khiến nhiều người phụ nữ theo đuổi không tha, các cô đúng là những người ngu ngốc, tạo nên một người đàn ông vạn người mê mà vô cùng "Vĩ đại".Lâu Nghiêu Nghiêu ở trong cuộc đời Trần Hạo chỉ là một diễn viên phụ, không có cô còn có thể có nhiều Lâu Nghiêu Nghiêu hơn, phải nói, cuộc đời Trần Hạo căn bản không có nữ nhân vật chính, tất cả nhân vật nữ đều là phụ mà thôi, Lamphere chết, Lâu Thanh Thanh chết, cuối cùng cô cũng chết. một người đàn ông như vậy thực sự sẽ biết yêu thật lòng một người sao?Hiện tại, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy may mắn duy nhất chính là, cô ở trong kịch bản của Trần Hạo chính là một người có cũng được mà không có cũng không Nghiêu Nghiêu cúi đầu, dấu đi thần sắc, cho nên Trần Hạo cũng không biết cô giờ phút này đang nghĩ gì, chỉ nghĩ đến cô lại đang giận, nghe vậy vẻ mặt u buồn cùng ngôn ngữ nhẹ nhàng nói "Nghiêu Nghiêu, anh…"Anh… Anh cái gì?Lâu Nghiêu Nghiêu lấy lại tinh thần, hung hăng dẫm lên chân anh ta, nhìn đi, đây là người từng ở trong lòng cô vài năm, đã từng, anh ta chỉ cần lộ ra biểu tình bất đắc dĩ như vậy cô sẽ nhịn không được mềm lòng, nhịn không được thay anh ta tìm một cái cớ, anh ta không đành lòng cùng Lamphere lấy cái chết ra để đùa, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy anh ta thật thiện lương, anh ta đối với mỗi người phụ nữ đều rất chu đáo, Lâu Nghiêu Nghiêu cho rằng anh ta chỉ là quá mức lịch sự. Thật sự là… Càng nghĩ càng muốn phát điên! Từng thích phải một người như vậy, cô chắc chắn là có bệnh!"Trần Hạo, mặc kệ anh muốn diễn kịch gì, từ nay về sau, không cần đến quấy rầy tôi, tôi không có hứng thú đối với trò chơi của anh."Nói xong những lời này, Lâu Nghiêu Nghiêu lui ra phía sau vài bước, lạnh lùng nhìn anh ta "Cảm ơn anh mời tôi nhảy điệu này, đây là món quà tạ lễ tôi tặng anh."Dứt lời, nâng tay hung hăng đánh cho Trần Hạo một bạt tai, từ nay về sau, người này hoàn toàn không quan hệ tới cô, anh ta tốt nhất đừng đến chọc cô, bằng không liền tính cả ân oán đời trước, cùng nhau tính, cô sẽ khiến anh ta sống không bằng chết. Một tát này không chỉ khiến Trần Hạo kinh ngạc, cũng khiến toàn bộ mọi người kinh ngạc. Vũ hội trầm mặc một lát, rất nhanh lại náo nhiệt lên, nói chuyện phiếm vẫn nói chuyện phiếm, tán tỉnh vẫn tán tỉnh, khiêu vũ vẫn khiêu vũ, giống như vừa rồi Lâu Nghiêu Nghiêu tát Trần Hạo một cái, dường như chưa hề xảy ra, chỉ là ngẫu nhiên sẽ dùng ánh mắt khinh khi nhìn Trần Hạo. Người đàn ông mọi việc đều thuận lợi này, rốt cục thua ở trong tay phụ nữ, không phải rất thú vị sao?Lâu Nghiêu Nghiêu đánh xong, tiêu sái rời đi, nhìn bóng dáng của cô, sắc mặt Trần Hạo gần như biến xanh, ánh mắt cô vừa rồi nhìn anh ta giống như nhìn một người xa lạ, giống như ái mộ ngày xưa hoàn toàn không tồn tại, như lúc mới gặp, vẫn là tiểu cô nương tựa vào trong lòng Tần Chí làm nũng, đuổi đi tất cả những cô gái nào dám đến gần Tần Chí, kiêu ngạo và ngạo mạn giống như tiểu nữ vương, anh ta hỏi người khác "Cô gái kia là ai?""Cậu nói Lâu Nghiêu Nghiêu? Tiểu công chúa của nhà Tần Chí, cậu tốt nhất đừng có ý đồ gì với cô ấy, cẩn thận không còn răng ăn cơm nữa đâu."Khi đó Lâu Nghiêu Nghiêu là trái ớt nhỏ, ai tới gần đều bị nồng đến chết khiếp, cũng có người muốn tìm kiếm cái lạ muốn thuần phục cô, nhưng đến cả cơ hội tới gần cô cũng đều không có, Tần Chí cùng đám người kia bảo vệ cô quá tốt, huống hồ, một nữ nhân như cô đến xem liếc mắt một nam nhân khác cũng không có hứng thú thì làm sao có thể khiến cô động tâm? Rốt cục thoát khỏi tay bạn tốt Lamphere nổi giận đùng đùng vọt lại, bởi vì bị bạn tốt cản trở tầm mắt, cô cũng không có thấy Trần Hạo bị đánh, vừa tới là miệng đầy oán khí "Trần Hạo, anh cùng Lâu Nghiêu Nghiêu hợp cùng một chỗ là có ý gì? Đừng lấy lý do bạn bè bình thường lừa gạt em, Trần Hạo, anh rốt cuộc đem em trở thành cái gì?"Trần Hạo nhìn bóng dáng Lâu Nghiêu Nghiêu đến xuất thần, giống như không nghe được những lời Lamphere chất vấn, thấy thế, Lamphere lại trong cơn giận dữ đưa tay kéo Trần Hạo, cũng không nghĩ rằng lại bị Trần Hạo lạnh lùng bỏ ra, hành động này hoàn toàn chọc giận Lamphere, Lamphere giận dữ, nâng tay giáng xuống một bạt tai. Cũng không nghĩ người vốn luôn luôn chiều chuộng cô ta, dùng mọi cách dung túng cô ta, lại trở tay đánh cô ta một tát. "Ba" tiếng vang, truyền khắp toàn bộ vũ hội."Anh đánh em?" Lamphere ôm mặt, không dám tin nhìn Trần Hạo, giống như lần đầu tiên quen biết anh Hạo nhìn tay mình, cũng có chút không dám tin, mãi đến khi Lamphere ôm mặt khóc chạy đi, anh ta mới hồi phục lại tinh thần, đuổi theo Lamphere, khi đuổi theo, lại không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâu Nghiêu Nghiêu, dưới đáy lòng thở dài Thất bại ….Rời khỏi sân nhảy, Lâu Nghiêu Nghiêu nghe thấy tiếng bạt tay vang dội ở phía sau, ngay cả đến cả hứng thú liếc mắt một cái đều không có, coi như những gì vừa xảy ra hoàn toàn không liên quan tới cô, để cho đám công tử cùng tiểu thư kia chĩa mũi kiếm về phía Lamphere đi, cách đám người, Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn về phía Tần Chí, sau đó lộ ra một nụ cười tươi thật Chí, anh có thể tin em được như đọc được suy nghĩ của cô, Tần Chí từ trong đám người Đông Đông cũng tươi cười, quay đầu cùng Nguyễn Tư Nam nói một tiếng, đi tới bên cạnh cô. Làm một hồi "Dẫm chân vận động", Lâu Nghiêu Nghiêu có chút mệt mỏi, vừa rồi ăn điểm tâm còn chưa kịp uống chút đồ uống đã bị Trần Hạo làm cho quên mất, hiện tại mới cảm thấy khát muốn chết. Nhìn quanh một vòng, chọn một vị trí, Lâu Nghiêu Nghiêu xoay người muốn đi tới bên kia, kết quả quay người lại, liền đụng phải một rượu rơi trên mặt đất phát ra âm thanh chói tai, tối hôm nay cũng thật phấn khích, hết màn này tới màn khác đều là một loại kịch phấn khích lòng người. Lâu Nghiêu Nghiêu nhíu mày, nhìn Lâu Thanh Thanh, hôm nay là ngày gì vậy, một người lại một người đến trước mặt cô gây sự. Lâu Thanh Thanh hôm nay cũng mặc một bộ váy trắng, khác sự đáng yêu của Lâu Nghiêu Nghiêu, thanh thuần cùng xinh đẹp, hai loại khí chất mâu thuẫn ở trên người cô kết hợp hoàn mỹ, hơn nữa khuôn mặt không trang điểm cũng không thua mặt yêu tinh, khúm núm thiên thành, cực hạn mị hoặc. Giờ phút này, bộ váy trắng như tuyết bị hắt thành một mảng màu đỏ, cặp mắt kia có thể nói là mắt to vô cùng đáng thương nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu, lã chã chực khóc nói "Thực xin lỗi Nghiêu Nghiêu, chị không phải cố ý, chị chỉ muốn lấy chén rượu đỏ giúp em."Trời ơi, nhu nhược giống chú thỏ con, gần như có thể khiến tất cả chàng trai ở đây đều mềm lòng. Lâu Nghiêu Nghiêu không phải là nam nhân, cho nên cô sẽ không mềm lòng. Cô chỉ là lạnh lùng nhìn chung quanh một vòng, những người biết sát ngôn quan sắc vẫn như cũ làm việc của mình, giống như không có thấy bên này phát sinh chuyện gì, nhưng nhìn kỹ cũng không khó phát hiện, khóe mắt họ vẫn ngừng ở chỗ này. Cô ấy sẽ làm như thế nào? Giống người đàn bà chanh chua chửi ầm lên? Hoặc là hổn hển đánh Lâu Thanh Thanh một bạt tai? Những việc này đều rất giống những gì cô sẽ làm, biết rõ sẽ có hậu quả gì, biết rõ đây là thủ đoạn cấp thấp để chọc giận cô, cô cũng vẫn sẽ không nhịn được tức giận như cũ, Lâu Thanh Thanh chính là nhìn trúng điểm này, mới làm như một kiểu bất kì gì cũng đều khiến cô trở nên điêu ngoa vô lý, trước sau như một, những người đó đang đợi, đợi cô mất mặt, đợi cô xấu mặt, để cho các cô ta lại có cơ hội nhìn cô khinh khi. Còn chuyện Lâu Nghiêu Nghiêu vì sao đụng vào Lâu Thanh Thanh, các cô ta không phải đứa ngốc, nhưng nguyên nhân là cái gì, các cô ta một chút cũng đều không thèm để ý. Nhưng mà ngoài dự đoán của mọi người, Lâu Nghiêu Nghiêu nở nụ cười, cô nói ở trong Thanh Thanh, cảm tạ cô cho tôi một thanh danh ác độc như vậy.
Tác giả Nhược Minh Dực Độ dài 31 Nhân vật Lâu Nghiêu Nghiêu + Tần Chí Overview Trên trang sstruyen đã có phần mô tả khá rõ về nội dung câu chuyện rồi. Mình copy tạm ra để mọi người đọc thử nhé! Đoạn này chỉ đơn giản là đưa ra một bức tranh toàn cảnh về câu chuyện của Nhược Minh Dực thôi. Nên phần sau là phần riêng của mình viết thì mình chỉ tập trung và các góc độ suy nghĩ – phân tích của mình khi đến với bộ truyện trọng sinh sủng Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh. Tóm tắt trên sstruyen Câu truyện kiếp trước Kiếp trước, cô ghen tị lớn lối với nữ chính thanh nhã cao quý hiền lành bởi vì cô ta đã giành hết tình thương của ba ba, và cũng chính cô ta đoạt đi thần tượng trong lòng cô, cô dùng hết mọi thủ đoạn để giành lại, cướp người người đàn ông đó từ trong tay cô ta ra. Và họ đã đính hôn. Cô cười đắc thắng! Nhưng, thế thì sao chứ? Năm năm, hắn vì người hắn yêu thủ thân như ngọc suốt năm năm, đến khi gần thành hôn, cô mới phát hiện cô chị Thánh mẫu của mình đã mang thai, họ lén lút qua lại với nhau trong suốt năm năm đó, coi cô như một con ngốc. Khi cô phát hiện cô ta cười thật to chỉ vào mặt cô mà nói “Tôi sẽ không bỏ đứa bé này, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn, khi cô nhìn mặt anh ta cô sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi, khi cô có con, thì cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến đứa con của tôi. Tôi và con tôi vĩnh viễn sẽ là cái gai trong mắt cô. Cô đã thua rồi. Suốt đời này cô chỉ có thể sống dưới cái bóng của tôi, vĩnh viễn không có cơ hội xoay người.” Cô ta điên, cô cũng điên và cuối cùng cô trượt chân ngã, cô ta cũng mất đà ngã nhào lên con dao của cô. Cô gọi điện cho anh, anh đến, xử lí mọi chuyện và gánh tội thay cô. Anh vào tù, cô đến thăm nhìn anh qua lớp cửa thủy tinh ngăn cách, nói chuyện với anh qua điện thoại. Anh bảo, anh yêu cô, không có anh ở cạnh bên, cô nên tự chăm sóc cho mình, đừng tùy hứng. Cô bật khóc, hỏi anh tại sao không nói sớm. Anh nuông chìu cô từ nhỏ đến lớn, đã nuông chiều hư cô cho nên anh phải chịu trách nhiệm với cô. Cô đã quyết định, cô sẽ ra tự thú. Ánh mặt trời ngoài trại giam sáng rực một cách kì lạ bởi vì cô đã tự tìm được con đường đi cho mình. Vị hôn phu của cô đứng đó, quan tâm cô, cô nhìn hắn như một người xa lạ, hắn nói hắn và cô chị của cô không có gì, cô muốn cười nhìn hắn, rốt cuộc hắn yêu ai? Cô nói cô muốn tự thú, hắn điên cuồng ngăn cản, ngày cưới đã sắp đến gần hắn không muốn phá hủy nó. Lúc này cô mới nhìn ra đằng sau bộ mặt ôn nhu nho nhã đó là một tâm hồn ti tiện ích kỉ chỉ yêu chính bản thân của mình. Cô bảo hắn dừng xe, hắn nhất quyết không dừng. Cả hai người giằng co, lạc tay lái. Trước khi rơi xuống vực thẳm cô chỉ còn một ý niệm trong đầu “Tần Chí đáng thương của em, xem ra anh chỉ có thể chờ em ở kiếp sau!” Cô trọng sinh! Trở về năm cô hai mươi tuổi đó là năm cô gây ra nhiều sai lầm nhất trong tỉnh lại và tự nhủ với mình rằng, nếu ông trời đã cho cô cơ hội bù đắp, nhất định cô phải đem tất cả bù đắp lại. Và câu truyện kiếp này đã tiếp tục… “Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.” Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình! Và khi đó anh sẽ nói Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh! Thực ra thì … Câu chuyện kiếp này chỉ vỏn vẹn trong 31 chương thôi – là một cơ hội để nữ chính Lâu Nghiêu Nghiêu làm lại cuộc đời mình với người đàn ông mang tên Tần Chí. Truyện này tuy ngắn nhưng rất logic. Tác giả đưa ra từng vấn đề rồi lại giải quyết nhanh chóng, không lê thê, không dài dòng. Câu chuyện không có quá nhiều cao trào mà khá bình lặng, bình lặng như chính cuộc sống kiếp này của nữ chính. Kiếp này nữ chính chẳng mong cầu nhiều, chẳng tính toán chi mà chỉ mong một đời hạnh phúc. Trong mối quan hệ với người cha. Nếu như kiếp trước Lâu Nghiêu Nghiêu hết lòng tranh đấu chỉ để cha chú ý đến mình hơn thì kiếp này cô đã nhìn ra tất cả. Cô có cố gắng sống chan hòa với cha. Mẹ cô cũng cố gắng vun vén cuộc sống gia đình. Nhưng đổi lại cũng chẳng được gì. Rõ ràng người đàn ông được gọi là chồng là cha kia không hề biết quý trọng những gì mà ông đang có. Sống với nhau bao nhiêu năm nhưng ông chưa hề hiểu mình huống chi là hiểu người. Bi kịch của cuộc đời ông là do ông muốn với cao quá tầm tay, là do ông ham những thứ không phải của mình, là do ông không biết trân quý, không biết cố gắng vì mình vì gia đình. Tất cả là do ông thôi. Trong mối quan hệ với người chị cùng cha khác mẹ tên Lâu Thanh Thanh. Cô này cũng giống như cha mình luôn ham muốn cả những thứ không phải của mình. Con người nên biết thế nào là đủ, nên biết thế nào là lấy ân báo ân, nên biết thế nào là cho là nhận. Lâu Thanh Thanh kiếp này đến cuối cùng cũng hiểu ra nhưng đã quá muộn rồi. Nam phụ thì đúng kiểu cặn bã không đáng nói. Đớn đau cho cuộc sống của nữ chính kiếp trước là không nhìn ra bộ mặt thật của ai cả. Để cuối cùng tất cả những người thương yêu thân thiết với cô đều phải chết ngất vì cô. Về nữ chính … Mình cực kì thích nữ chính của kiếp này. Lâu Nghiêu Nghiêu kiếp này mọi thứ đều vừa đủ. Cô kiêu ngạo vừa đủ, hống hách vừa đủ và làm loạn vừa đủ. 🙂 Cô bình tĩnh cẩn trọng giữ gìn những mối quan hệ của mình, nuôi dưỡng chúng bằng chính tình cảm chân thành nhất. Cái gì tránh được thì cô sẽ tránh. Bỏ được cái gì thì cô sẽ bỏ. Cô không sân si như kiếp trước, cũng không muốn bỏ sức tranh đua nông nổi nữa rồi. Trong Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh kiếp này, nữ chính đã sống là chính mình và sống hết mình. Cô cố gắng trong công việc, cô chủ động bước về phía nam chính và quan trọng hơn là cô dám từ bỏ người cha không hiểu chính mình. Cô không toàn năng như những nữ chính trong truyện ngôn tình trọng sinh khác. Nhưng Nhược Minh Dực cho cô một bản lĩnh của người từng trải. Thế là đủ rồi. Còn lại cô sẽ tự đi. Còn về nam chính … Anh Tần Chí này hoàn hảo quá rồi nên chẳng có gì để chê trách cả. Chỉ mong giá như kiếp trước anh có chút bạo tàn của các nam chính khác thì có lẽ cuộc đời cả 2 người đã không kết thúc như vậy. Nhưng làm gì có giá như. Kiếp này như vậy là đủ rồi. Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh! Cảm ơn Nghiêu Nghiêu và Tần Chí! Note Mình có một list truyện ngôn tình trọng sinh ở đây nữa nhé! Mọi người cùng đọc cho vui nha! 🙂 BRs, Soxuda
Tình yêu có ba điều khổ Cầu mà không thể, buông nhưng không được, mất mà không điều khổ ấy, Tần Chí chiếm hai điều, anh đối với Lâu Nghiêu Nghiêu, cũng là cầu mà không thể, lại còn là buông nhưng không Chí là người luôn xác định mục tiêu rõ ràng, biết bản thân muốn cái gì, biết bản thân nên làm cái gì, chỉ riêng đối với Lâu Nghiêu Nghiêu anh lại không có một chút biện vì, anh thật sự quá yêu cô gái ngốc từng nghĩ, anh cùng Lâu Nghiêu Nghiêu chỉ có thể duy trì như vậy cho đến khi chết, trừ phi anh chịu buông nhiên xuất hiện một bất được tin nhắn người ấy viết "Em chờ anh trở về —— Nghiêu Nghiêu", Lâu Nghiêu Nghiêu vĩnh viễn không biết được, anh lúc ấy có bao nhiêu sao kinh ngạc cùng kinh hỉ, nhưng cảm thấy nghi hoặc nhiều hơn, khi anh phục hồi tinh thần lại đã là một lúc lâu sau, anh bối rối gửi lại tin nhắn cho Lâu Nghiêu Nghiêu, vì vội quá nên chỉ có một từ "Được" liền gửi đi, thậm chí ngay cả một cái ký hiệu cũng không có, lát sau anh liền hối hận mình gửi tin ngắn quá, có thể hay không làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu hiểu lầm anh không coi trọng cô, càng nghĩ anh càng tự giễu mình, có lẽ cô căn bản là không để ở trong lòng, gửi cho anh tin nhắn này cũng chỉ do nhất thời hưng một tin nhắn của Lâu Nghiêu Nghiêu mà anh kích động giống như một đứa ngốc. Mặc dù biết như vậy, nhưng anh vẫn giống như kẻ ngốc mà mất ngủ. Khi trở về vào ngày hôm sau, tâm tình không kiềm chế được mà vui vẻ, thậm chí còn vui vẻ với thư ký mà mình không thích kia, chỉ cần nghĩ đến Lâu Nghiêu Nghiêu đang đợi anh, trong lòng liền tràn ngập cảm giác hạnh phúc, như thế nào lại không nhịn được cười, anh thật dễ dàng thỏa mộng đẹp rất nhanh liền tan biến, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không có chờ anh, thậm chí biết rõ anh hôm nay trở về, lại còn cùng Trần Hạo đi mong càng nhiều, thất vọng càng lớn, biết rõ là Lâu Nghiêu Nghiêu nhất thời hứng chí, chưa chắc là thực, anh lại cố tình xem như là thực, sự thật được phơi bày này làm anh cảm thấy mệt chết đi, tâm càng mệt nhận được điện thoại của cô, anh là có chút không muốn bắt máy, nhưng hành động so với suy nghĩ lại nhanh hơn một bước, trong điện thoại, cô vẫn kiêu căng tùy hứng như cũ, trước tiên chính là trách người khác, nhưng anh lại một điểm cũng không chán ghét, thật sự chính anh cũng thấy mình đúng là hết thuốc cứ nghĩ cô sẽ nói huyên thuyên không ngừng, sau đó lại đặt ra yêu cầu, không nghĩ tới cô lại nói một câu đơn giản "Tần Chí, ngày mai chúng ta hẹn hò đi!"Chính là một câu đơn giản như vậy, làm cho anh hoảng hồn, nửa ngày cũng không có phản ứng lại kịp, anh cố gắng dùng giọng vui đùa trả lời cô "Tốt, anh đương nhiên không thành vấn đề, bất quá chỉ sợ lúc đó em cho anh leo cây thôi."Đây đâu phải là lời trong lòng anh muốn tự nhiên nói sẽ không, anh lại từ chối cho ý kiến, chỉ là vội vàng cắt đứt điện gián đoạn như vậy, anh làm sao còn có tâm tình họp, bất tri bất giác lại lái xe đến dưới nhà họ Lâu, hai năm nay, mỗi khi tâm tình không tốt, anh liền thích lái xe tới nơi này ngẩn người, bất quá Lâu Nghiêu Nghiêu vẫn không hề phát hiện không khỏi nhớ tới đề nghị hẹn hò của cô, ngày mai là ngày gì, Lâu Nghiêu Nghiêu khi trước vẫn luôn nhắc đến, cho dù anh không muốn cũng phải nhớ, ngày mai là sinh nhật Trần là nên cảm thấy cao hứng, cô gái anh yêu rốt cục đã trưởng thành, đã biết dùng cách thân cận với nam nhân khác để làm cho người mình thích Tư Nam từng nói, tình cảm của anh và Lâu Nghiêu Nghiêu sở dĩ thành như thế này là do anh quá thông minh, thành ra anh ngốc nghếch, cố kỵ từng chút một, nếu giống như Lăng Đầu Thanh, nhiệt tình theo đuổi tình yêu, anh và Lâu Nghiêu Nghiêu chưa chắc đã tới bước rằng biết rõ Nguyễn Tư Nam nói là đúng, nhưng Tần Chí không cách nào làm được, bởi vì anh không thể bỏ qua, nếu anh làm rõ hết thảy, sau này chỉ có thể cùng Lâu Nghiêu Nghiêu trở thành người xa lạ, điều nay anh không làm tình Lâu Nghiêu Nghiêu, anh quá rõ ràng, cô cho tới bây giờ đều là nói một không nói hai, chấp nhận hay cự tuyệt, chỉ chọn một cái, không chừa lối Chí là quen thuộc Lâu Nghiêu Nghiêu nhất, cho nên anh có thể phát hiện cô đã thay đổi, khi ngày hôm sau nhìn thấy cô, thần sắc của cô mang theo kinh hỉ, tựa hồ đã thật lâu không có nhìn thấy đó Lâu Nghiêu Nghiêu lại muốn cưỡi xe đạp ra ngoài hẹn hò, anh biết chắc đã có chuyện gì đó xảy ra mới khiến cô lạ lùng như dắt xe ra khỏi gara liền thấy Lâu Nghiêu Nghiêu đang cùng Trần Hạo cùng với Lamphere giằng co, anh không biết mình có nhìn nhầm hay không, nhưng anh cảm thấy một khắc đó, ánh mắt Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn hai người lạnh băng giống như là đang nhìn kẻ nắm chặt tay lại thành quyền, móng tay cắm sâu vào da thịt, anh nhìn thấy mà đau lòng, chỉ có thể cầm tay cô, nhẹ nhàng giúp cô gỡ ra, tay cô thực lạnh, làm cho tâm anh cũng lạnh cũng không nghĩ nhiều, liền nắm tay cô kéo ra khỏi cái nơi ấy, đưa cô đến một nơi yên tĩnh mà không bị ai quấy giống như mới trước đây vậy, ngồi ở sau xe đạp, đem hai má dán lên lưng anh, hai tay gắt gao ôm thắt lưng dù đã lâu rồi, cô vẫn giống như đứa trẻ bốc đồng, lấy việc làm cho anh xấu mặt mà vui vẻ, thích nhìn anh tức giận, thích nhìn anh phát điên, anh biết, cho nên vì không cho cô thực hiện được, anh càng ngày càng ít tức giận, kỳ thật đã lâu rồi anh không phát giận, hiện tại tức giận với cô, bất quá là giả bộ để làm cho cô cao hứng giống như người đi tìm hồi ức, bước chân thong thả mà xem xét nhân Nghiêu Nghiêu, em có biết hay không, khi em khóc nói với anh "Làm sao bây giờ? Em đi không được."Khi đó, anh thật khổ cho dù khổ sở thế nào, anh vẫn sẽ tỏ ra mạnh mẽ mà nói với em, "Anh sẽ đi cùng em."Lúc đó em không biết đâu, anh rất muốn tức giận với em, rất muốn để em lại một mình, rất muốn bỏ đi để em tìm không thấy. Sau đó, em có thể có một ngày đột nhiên lại nghĩ tới anh hay không?Thật sự rất muốn… rất muốn, nhưng vì sao em luôn khóc, em vừa khóc vừa nói, làm anh không biết phải làm gì với em mà những lời này, Tần Chí lại chỉ có thể nói ở trong lòng, nếu có một ngày anh buông cô ra, có lẽ lúc đó là lúc anh không thể yêu cô rất thích nói những lời làm cho người ta tưởng là thật, cô nói cô trưởng thành muốn gả cho anh, cô phải làm một con sâu gạo, cho nên anh phải cố gắng kiếm tiền nuôi cô, cô từng nói thật nhiều thật nhiều, nhưng cuối cùng cô lại toàn bộ không nhớ rõ là gạt người, vì sao anh luôn nhịn không được mà tin tưởng?Đại khái là cô gạt người quá khi mọi việc xảy ra, bọn họ cũng xác định quan hệ với nhau, tốc độ nhanh đến chóng thật anh có rất nhiều điều khó hiểu, tỷ như lần đó khi cô uống rượu say, sao lại bắt anh nói sẽ không đợi cô, tỷ như khi cô nói có người luôn đợi cô, đó là ai, tỷ như vì sao cô lại đột nhiên không hề thích Trần Hạo, cùng với, vì sao cô lại đột nhiên lựa chọn cùng một chỗ với anh, những bí ẩn đó vẫn làm anh rối nghe Lâu Nghiêu Nghiêu nói cô đã mang thai, Tần Chí không có cảm thấy vui sướng, mà chỉ cảm thấy mất mát, bởi vì anh không biết Lâu Nghiêu Nghiêu có giữ lại đứa trẻ này không, kết quả sự thật chứng minh, anh hoàn toàn nghĩ sai rồi, Lâu Nghiêu Nghiêu không chỉ giữ lại đứa bé này, lại còn muốn cung anh kết này nói lên cái gì? Đó chính là cô gái này nguyện ý sống cả đời với khắc kia, anh cảm thấy thật choáng như một cô gái đáp ứng lời cầu hôn của mi, nguyện ý sinh đứa nhỏ cho mi, vậy còn nghi hoặc gì nữa, giữ chặt cô, hãy sống thật tốt một trăm lần cầu hôn, Lâu Nghiêu Nghiêu rốt cục gả cho anh, nói thật, một trăm lần có chút mệt, bất quá chỉ cần cô cao hứng, cho dù là một trăm lần, một nghìn lần, sao lại không làm? Dù sao hôn nhân cả đời cũng chỉ có một một đôi vợ chồng mới cưới, còn kiêm cả chức cha mẹ tương lai, hai người thật sự không biết phải làm sao, dẫn đến rất nhiều chuyện dở khóc dở cười, ngày đó hai người căng thẳng tựa như dây đàn, hoảng sợ chiến người nói, vợ chồng trẻ tuổi thường không ổn định, bởi hôn nhân của họ là do tình yêu nhất thời mà thành, nếu tình yêu bị hôn nhân dập tắt, như vậy mọi thứ liền đổ Chí có đôi khi nghĩ ngợi, Lâu Nghiêu Nghiêu có thể chịu đựng được cuộc sống hôn nhân sao?Thời điểm ý tưởng này xuất hiện, Lâu Nghiêu Nghiêu đang bắt Tần Dật lại đánh đòn, thằng nhóc nghịch ngợm này lại đi nghịch bùn trong vườn, không chỉ có như thế, lại còn làm cho đứa trẻ nhà bên cạnh mặt đầy bùn đất, lừa cho nó ăn vài miếng, thằng nhóc này thật sự là càng ngày càng quậy phá!Thời gian thật sự có thể thay đổi hết thảy, lúc trước còn là cô bé con bốc đồng, hiện tại càng ngày càng giống bà thím dữ dằn, rõ ràng là một cô gái hơn hai mươi tuổi, nhưng tính tình lại càng ngày càng nóng nảy, càng ngày càng thích tính toán chi li, chỉ một việc nhỏ liền rít gào nửa ngày, cả ngày đều la mắng đứa con, một hồi thì oán giận con chó nhà hàng xóm quá ầm ỹ, một hồi oán giận trong nhà lại không có muối, khiến mọi người trong nhà mỗi lần nghe thấy liền vội bịt tai Lâu Nghiêu Nghiêu không hề giữ hình tượng la mắng đứa nhỏ, Tần Chí nâng chung trà lên nhịn không được bật cười ra tiếng. Kết quả bị Lâu Nghiêu Nghiêu nghe thấy được, Lâu Nghiêu Nghiêu trừng mắt "Nhìn cái gì vậy, còn không mau đi làm cơm!""Được, lập tức đi làm." Tần Chí lập tức đáp ứng, ánh mắt lấy lòng nhìn bà xã đại Nghiêu Nghiêu vừa lòng hất hất cằm, xách tiểu mập mạp một thân đầy bùn đi tắm rửa, vừa đi còn vừa răn dạy tiểu mập qua, tuy rằng miệng cô đầy hung ngôn ác ngữ, trên mặt, cũng là mang theo ý nay chính là kỷ niệm bọn họ năm năm kết tối cô nằm ở trong lòng anh, mỏi mệt một ngày, ngủ rất ở trong lòng anh lộ ra nụ cười ngọt ngào đầy hạnh phúc, giống như nhau thật nhiều năm trước, đến giờ vẫn chưa bao giờ thay chán ghét sao? Đương nhiên là không, tuy rằng ở mặt ngoài cô tựa hồ thực phiền chán, nhưng kỳ thật là thích chán ghét sao? Đương nhiên là không, trong lòng anh đang ôm toàn bộ thế giới, làm sao có thể chán phòng bị đẩy ra, một cái đầu nho nhỏ ngấp nghé nhìn, Tần Chí cười, vẫy vẫy mập mạp lập tức đẩy cửa ra chạy vào, trèo lên giường, chui vào giữa hai người, rất nhanh liền đã ngủ khò hai mẹ con ôm vào trong lòng, Tần Chí mang theo cảm giác thỏa mãn đi vào giấc trái anh vẫn luôn đeo chuỗi hạt đơn giản kia, kỳ thật chuỗi hạt này có một bí mật mà ngay ngày đầu tiên đeo nó anh liền phát hiện ra ánh sáng, có thể thấy một hạt châu có một hàng chữ được in bằng dạ quang "Lâu Nghiêu Nghiêu vĩnh viễn yêu Tần Chí"Hạt châu không lớn, lại có chút mơ hồ, chỉ có thể đoán, vì đeo đã mấy năm nay, dạ quang trên hạt châu đã gần mất tác không có nói cho Lâu Nghiêu Nghiêu rằng anh biết bí mật này, chỉ là vẫn đeo không hề bỏ xuống, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không hỏi tới, nhưng trong lòng đều ngầm hiểu thật, hạnh phúc chân chính là có người nguyện ý sống cùng mi từ hai mươi tuổi đến tám mươi tuổi, không hề oán thán, từ bà xã biến thành lão bà Chí cảm thấy chính mình thực may mắn, gặp gỡ được người nguyện ý cùng mình sống tới lòng anh vẫn có rất nhiều bí ẩn, nhưng anh tin tưởng, sẽ có một ngày, cô sẽ nói cho anh biết, đợi khi cô biến thành bà lão, sẽ nhịn không được mà nói huyên thuyên thôi. Cho nên, anh một chút cũng không gấp, anh có thời gian cả đời, cô cũng sẽ chậm rãi giải thích nghi hoặc cho Nghiêu Nghiêu, nếu muốn anh buông em ra, trừ phi anh không thể yêu kiên trì, rốt cục đổi lấy cô quay ơn em, đã quay lại nhìn
cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh